Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013
TÀO LAO VỀ NÓ
Chiều buồn buồn đi lang thang qua khu đất mới vừa qui hoạch. Vài ba cái biệt thự im lìm lười nhác nằm hệt như chàng viên chức trịnh trọng ngồi chờ sung rụng. Hình như có một nhóm nào đó càng ngày càng giàu ra, dư thừa đến nỗi xây lâu đài chỉ để đến ăn chơi cuối tuần. Bất giác nghĩ đến …
Có tiếng chim ríu rít khiến cái-bất-giác-nghĩ-đến kia không kịp định hình. Lạ thật cái lũ chim sẻ. Hình như loài chim này không mấy quan tâm đến cây cối, hễ có bãi đất trống nào thì cứ ríu ra ríu rít vô tư lự nô đùa. Kể ra làm chim cũng sướng.
Tháng này không về quê nên nghe được tiếng chim giữa phố cũng bớt đi một phần nhớ nhớ. Tiếng chim dần rõ hơn theo bước chân tà tà của mình. Kìa, trước mắt là một cành khô có đến chục chú chim đang nhảy nhót. Thật là vui mắt. Cuộc sống thanh bình quá.
Từ phía bên kia đường có người đàn ông hớn hở chạy về phía cành cây khô. Lạ thật, lũ chim chỉ đậu tại chỗ mà không chịu bay lên. Tiếng ríu ra ríu rít vô tư lự xen lẫn với tiếng chiêm chíp thất thanh hốt hoảng. Thì ra những đôi chân tội nghiệp kia bị dính chặt vào cành khô nọ. Sau khi túm các chú chim cho vào lồng sắt, người đàn ông ấy cúi nhặt chiếc điện thoại cầm tay, tắt tiếng ríu ra ríu rít vô tư lự, nhổ cành cây rồi vội vã bước đi. Chắc là đi tìm khu đất mới, chưa chạng vạng mà. Tiếng vỗ cánh hoảng loạn đầy lồng. Không biết lũ chim kia bị nhốt vì tiếng phỉnh phờ reo vui của đồng loại hay đến nhập bầy để cùng kiếm ăn nhỉ.
- Anh bẫy chim về bán cho người ta phóng sinh à?
- Dính keo này lết cũng không xong đừng nói tới chuyện bay, làm răng phóng sinh được.
- Cho hỏi chút, keo gì mà dính ghê vậy? Mủ mít à?
- Mủ mít nội địa ăn nhằm chi, keo trung quốc đó.
Lại trung quốc. Cái gì cũng trung quốc. Chuyện lớn đất đai biển đảo - cũng nó. Chuyện nhỏ như sách giáo khoa cho trẻ con-cũng nó. Đánh đập dân mình làm thuê cho nó-cũng nó. Phá làng phá xóm nơi có các công trình nó trúng thầu thi công-cũng nó. Bắn cháy tàu của ngư dân-cũng nó. Phỉnh phờ nông dân trồng các loại nông sản rồi để cho phá sản-cũng nó. Trái cây và thực phẩm tươm đầy chất độc-cũng nó. Áo ngực chứa chất lạ, dép nhựa gây ngứa-cũng nó.Vân vân mọi thứ-cũng nó.
À, mà cái-bất-giác-nghĩ-đến của mình là cái vụ chi hè, quên cha nó rồi!
Vugia K7
Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013
TỰ TÌNH KHÚC
TỰ TÌNH KHÚC*
Nhân kỷ niệm 12 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Nhân kỷ niệm 12 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
( Tặng các thần dân Đông Giang- Hoàng Hoa Thám yêu thích nhạc Trịnh )
Nhìn những mùa thu đi, vàng phai trước ngỏ !
Những con mắt trần gian, rơi lệ ru người…
Trong nỗi đau tình cờ, tôi ơi đừng tuyệt vọng.
Còn có bao ngày, cũng sẽ chìm trôi !!!
Em đến từ nghìn xưa, biết đâu nguồn cội ?
Dấu chân địa đàng, như một vết thương…
Em đi trong chiều, gần như niềm tuyệt vọng ,
Phúc âm buồn, nghe những tàn phai !
Một ngày như mọi ngày, người về bỗng nhớ ,
Thương một người, rồi như đá ngây ngô !
Hạ trắng, mưa hồng, bốn mùa thay lá .
Từng ngày qua,biển nhớ, sóng về đâu ?
Tưởng rằng đã quên, có một ngày như thế .
Chìm dưới cơn mưa, một cõi đi về ,
Lặng lẽ nơi này, ru đời đã mất .
Rừng xưa đã khép, “bống bồng ơi”**
Hãy yêu nhau đi, đời cho ta thế !
Cuối xuống thật gần, yêu dấu tan theo…
Cỏ xót xa đưa, hoa vàng mấy độ ?
Vườn xưa, cát bụi, vết lăn trầm……
THƯỜNG ĐOÀN K.9
* Viết từ tên 43 ca tình khúc TRỊNH CÔNG SƠN, kể cả đề tựa bài thơ,
**Ca khúc viết riêng tặng ca sĩ Hồng Nhung !
Mời quý anh chị xem lại bài THƠ CHO MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG của anh Trần Phú Dũng K8
Nhìn những mùa thu đi, vàng phai trước ngỏ !
Những con mắt trần gian, rơi lệ ru người…
Trong nỗi đau tình cờ, tôi ơi đừng tuyệt vọng.
Còn có bao ngày, cũng sẽ chìm trôi !!!
Em đến từ nghìn xưa, biết đâu nguồn cội ?
Dấu chân địa đàng, như một vết thương…
Em đi trong chiều, gần như niềm tuyệt vọng ,
Phúc âm buồn, nghe những tàn phai !
Một ngày như mọi ngày, người về bỗng nhớ ,
Thương một người, rồi như đá ngây ngô !
Hạ trắng, mưa hồng, bốn mùa thay lá .
Từng ngày qua,biển nhớ, sóng về đâu ?
Tưởng rằng đã quên, có một ngày như thế .
Chìm dưới cơn mưa, một cõi đi về ,
Lặng lẽ nơi này, ru đời đã mất .
Rừng xưa đã khép, “bống bồng ơi”**
Hãy yêu nhau đi, đời cho ta thế !
Cuối xuống thật gần, yêu dấu tan theo…
Cỏ xót xa đưa, hoa vàng mấy độ ?
Vườn xưa, cát bụi, vết lăn trầm……
THƯỜNG ĐOÀN K.9
* Viết từ tên 43 ca tình khúc TRỊNH CÔNG SƠN, kể cả đề tựa bài thơ,
**Ca khúc viết riêng tặng ca sĩ Hồng Nhung !
Mời quý anh chị xem lại bài THƠ CHO MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG của anh Trần Phú Dũng K8
Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013
TƯỞNG NHỚ VỀ NHẠC SĨ TÀI HOA : TRỊNH CÔNG SƠN
( để tưởng nhớ về ngày mất của người nhạc sĩ tài hoa 1/4 )
Đến với ông, đúng hơn là đến với nhạc của ông, từ lúc nào tôi không nhớ, chỉ biết là từ rất nhỏ, những năm 71-72 của thế kỷ trước, khi bước chân vào trung học, hồi đó chưa biết gì về những tình khúc của ông, chỉ nghe quanh ta các ca khúc phản chiến đến độ nằm lòng với …người già em bé, đại bác ru đêm, gia tài của mẹ…rồi sinh hoạt tập thể ở trường với …nối vòng tay lớn, huế- sài gòn- hà nội…như cảm nhận đươc ca từ và giai điệu “hay đến lạ lùng” của ông, lần đầu tiên trong đời, với tâm hồn thơ trẻ, non dại của mình trong cảm nhận âm nhạc,tôi đã tự tìm mua hai tập “Ca khúc da vàng” và “Kinh Việt Nam”, và cũng từ đó, ông trở thành “thần tượng” trong tôi đến suốt đời, nhạc của ông đã biến tôi trở thành một “tín đồ” đến độ “cuồng tín”, có xem những tập nhạc Trịnh chép tay với đầy đủ cả khuôn nhạc của tôi mới thấy công phu đến độ nào, bởi thời ấy còn quá khó khăn, nên mượn đươc nhạc Trịnh từ bạn bè tôi tỉ mẩn sao chép lại, vừa để sử dụng , rồi cũng như để sưu tầm, và thế là tôi có một “kho tàng nhạc Trịnh”!
Cám ơn ông! Người nhạc sĩ tài hoa, vì quá thần tượng nhạc của người mà tôi đã biết chơi Guitare bằng con đường tự học, mặc dù chơi không hay, tôi vẫn thường ôm đàn hát nhạc Trịnh để đi qua những buồn vui của cuộc đời này!
Và khi tuổi đời lớn lên, tôi càng bị “mê hoặc” bởi nhiều tình khúc của ông, tình yêu, thân phận, triết lý…toàn thứ cao siêu nhưng bình dị đến lạ thường, nhẹ nhàng đi vào từng số phận đời người như…định mệnh ! không yêu đời làm sao được khi mà “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”?, không sống”tử tế”nhân ái và vị tha, ta làm sao có thể cất cao giọng hát “sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi”, rồi tình yêu đôi lứa, vợ chồng…đề tài bất hủ của nhân loại này… ai đó, người đang “nhắc nhớ” người …“ áo xưa dù nhàu , cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau”, ai đó, có hiểu nổi đau ngọt ngào này… “làm sao em biết bia đá không đau?”, và cuộc đời này ta cần nhau biết nhường nào…“ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” ! đến thế là cùng !
Với nhạc của ông, vẫn biết “ cõi tạm” này ta đang ở trọ “ tôi nay ở trọ trần gian, trăm năm về chốn xa xăm cuối trời”, nhưng đáng yêu, đáng sống đến vô cùng…”tôi là ai mà yêu quá đời này”, ngay cả lúc ta cảm thấy chán chường nhất cũng phải bật lên …“đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng”, bạn bè tôi, vài đứa đã trở về “cát bụi”, những ngày buồn ấy , chúng tôi lại cùng nhau ôm guitare “hát cho người nằm xuống”,”không than van”, chỉ thầm trách “đất hoang vu khép lại hẹp hòi”, chỉ hát cho nhau, thế thôi!
Sắp đến 1/4 rồi, viết mấy dòng để tưởng nhớ đến ông, “xin tạ ơn người”, và năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này , bạn bè yêu nhạc Trịnh chúng tôi, đến hẹn lại lên, chúng tôi quay quần với nhau bên ly cà phê một nơi nào đó, vài cây Guitare, chúng tôi nói chuyện về ông, chúng tôi hát mộc những ca khúc của ông, hát say sưa, hát quên cả mình, hát quên cả thời gian, hát như một người bạn tôi đã nói “ hát nhạc Trịnh ta phải hát đến cạn dòng máu trái tim mình, để nhớ mãi về ông, và cũng để kĩ niệm ngày người nhạc sĩ tài hoa đã “về làm cát bụi”!.Chúng tôi đang tin nhắn cho nhau chọn địa điểm cho 1/4 này, nhớ quá Trịnh ơi!
Đà Nẵng, ngày 27/3/2013
ĐOÀN VĂN THƯỜNG K.9
Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013
GIẤC MƠ HOA THỦY TIÊN
1.GIẤC MỘNG LẦU HỒNG:
Khai đàm bất thuyết Hồng Lâu Mộng
Độc tận thi thư diệc uổng nhiên
(Văn chương không nói Hồng Lâu Mộng
Đọc hết thi thư liệu ích gì?)
Hồng lâu mộng được xếp vào hàng Tứ đại kì thư của văn chương Trung Quốc (gồm Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung , Tây du kí của Ngô Thừa Ân và Thủy Hử của Thị Nại Am), được đánh giá là “tuyệt thế kì thư”(pho sách lạ nhất đời) .Tôi đọc Hồng lâu mộng đã lâu , đọc đi đọc lại nhiều lần , lần nào cũng có cái cảm giác bàng hoàng, hoang hoải như đi vừa qua một giấc mộng,thấy mọi thứ thảy đều phù du ,vô nghĩa.
Tác giả Hồng lâu mộng là Tào Tuyết Cần , vốn dòng dõi đại quý tộc , có truyền thống văn chương thi phú , tổ tiên có nhiều người là danh sĩ nổi tiếng, gia đình đời đời làm quan thu thuế lớn ở GiangNam.Năm lần vua Khang Hi tuần du Giang Nam thì bốn lần ngự tại Tào phủ .Điều đó cho thấy cuộc sống trong phủ nhà họ Tào xa hoa ,vương giả biết nhường nào.Thế nhưng đến đời Tào Tuyết Cần , thời kì giàu sang huy hoàng của gia đình đã chấm dứt.Cha Tào Tuyết Cần vì mắc tội , bị tống giam , bị tịch biên tài sản.Tào Tuyết Cần cùng những người thân khác trong gia đình phải sống những ngày cay đắng trong cảnh nghèo khó.
Cốt truyện Hồng lâu mộng viết dựa trên câu chuyện có thực của gia đình họ Tào trước đây.Đó là tác phẩm tự sự lớn của Tào Tuyết Cần.Trong mười năm cuối đời , ông đã dồn hết tâm huyết và bi phẫn vào Hồng lâu mộng , vừa thể hiện sự nuối tiếc một thời vàng son của gia đình, vừa phản ánh bản chất thối rữa của xã hội phong kiến Trung Quốc đương thời.Tác phẩm đã được ông sửa chữa 5 lần trong cảnh khốn cùng , ốm đau không tiền mua thuốc , con chết .
Khai đàm bất thuyết Hồng Lâu Mộng
Độc tận thi thư diệc uổng nhiên
(Văn chương không nói Hồng Lâu Mộng
Đọc hết thi thư liệu ích gì?)
Hồng lâu mộng được xếp vào hàng Tứ đại kì thư của văn chương Trung Quốc (gồm Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung , Tây du kí của Ngô Thừa Ân và Thủy Hử của Thị Nại Am), được đánh giá là “tuyệt thế kì thư”(pho sách lạ nhất đời) .Tôi đọc Hồng lâu mộng đã lâu , đọc đi đọc lại nhiều lần , lần nào cũng có cái cảm giác bàng hoàng, hoang hoải như đi vừa qua một giấc mộng,thấy mọi thứ thảy đều phù du ,vô nghĩa.
Tác giả Hồng lâu mộng là Tào Tuyết Cần , vốn dòng dõi đại quý tộc , có truyền thống văn chương thi phú , tổ tiên có nhiều người là danh sĩ nổi tiếng, gia đình đời đời làm quan thu thuế lớn ở GiangNam.Năm lần vua Khang Hi tuần du Giang Nam thì bốn lần ngự tại Tào phủ .Điều đó cho thấy cuộc sống trong phủ nhà họ Tào xa hoa ,vương giả biết nhường nào.Thế nhưng đến đời Tào Tuyết Cần , thời kì giàu sang huy hoàng của gia đình đã chấm dứt.Cha Tào Tuyết Cần vì mắc tội , bị tống giam , bị tịch biên tài sản.Tào Tuyết Cần cùng những người thân khác trong gia đình phải sống những ngày cay đắng trong cảnh nghèo khó.
Cốt truyện Hồng lâu mộng viết dựa trên câu chuyện có thực của gia đình họ Tào trước đây.Đó là tác phẩm tự sự lớn của Tào Tuyết Cần.Trong mười năm cuối đời , ông đã dồn hết tâm huyết và bi phẫn vào Hồng lâu mộng , vừa thể hiện sự nuối tiếc một thời vàng son của gia đình, vừa phản ánh bản chất thối rữa của xã hội phong kiến Trung Quốc đương thời.Tác phẩm đã được ông sửa chữa 5 lần trong cảnh khốn cùng , ốm đau không tiền mua thuốc , con chết .
Xem ra chữ chữ toàn bằng huyết
Cay đắng mười năm khéo lạ lùng.
Cay đắng mười năm khéo lạ lùng.
TÌM LẠI NGÀY XANH
Tôi trở về chốn xưa
Tìm lại tuổi thơ thuở nào xanh biếc
Có ai không một lần nuối tiếc
Khi cuộc đời hằn vết sẹo thời gian
Đôi khi bất chợt ngỡ ngàng
Thời gian trôi đi nhanh quá
Khi tâm hồn nhuộm màu sỏi đá
Lời ru nào cho đá lên xanh
Lời ru nào mắt em long lanh
Thời đam mê tươi màu hoa lá
Khi tóc còn thơm hương mùa hạ
Nắng ta về cho gió xôn xao
Ta vẫn còn thương nhớ biết bao
Ngày bên em ngồi nghe chim hót
Tháng năm nào đời như mật ngọt
Giờ xa rồi trong nắng ban mai…
Nguyễn Tấn Lực K6
Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013
NỐI NỤ TIN YÊU
Tản văn của Phan Trang Hy
Những ngày cuối tháng Ba, giòng sông Hàn khẩn trương những giai điệu rộn ràng của trời xuân Đà Nẵng. Những bụi mù, những khói dầu, những tiếng động, những giọt mồ hôi, những bữa cơm ăn vội… cũng không làm mệt những người thợ đang làm nốt những việc để hoàn thiện những chiếc cầu nối hai bờ giòng sông giữa lòng thành phố.
Xưa phố bên sông. Giờ sông giữa phố. Và, giờ sông đẹp thêm nhờ những chiếc cầu.
Đã qua những ngày vui khi Cầu Sông Hàn nối lòng người Đà Nẵng lại với nhau. Nối lòng người Quảng Nam - Đà Nẵng lại với nhau. Mừng Cầu Sông Hàn những người con Đất Quảng từ Tiên Phước, Hiên, Giằng đến Duy Xuyên, Đại Lộc, từ Chu Lai, Thăng Bình đến Cửa Đại, Điện Bàn, từ Hà Nội, Hải Phòng đến Sài Gòn, Đất Mũi… cũng về chung vui. Những người con Quảng Nam, Đà Nẵng nối tình anh em ruột thịt của Vu Gia, Thu Bồn, của Bà Nà, Non Nước… bên giòng sông quê Mẹ.
Rồi những chiếc cầu mới nối tiếp, những chiếc cầu nối đôi bờ giòng sông Hàn chảy ra Biển Đông. Chợt trong tôi vang lên lời ca của một ai đó: Cầu này cầu ái, cầu ân…Có phải những chiếc cầu trên sông Hàn là cầu ái, cầu ân? Tôi không nghĩ chữ ái ân của chuyện vợ chồng, của những người bạn tình khác giới. Tôi đang nghĩ đến chữ ái, chữ ân trong lời ca ái tử, trong nỗi lòng ái quốc, trong ân tình, ân nghĩa thủy chung.
Và trong tôi vang lên lời ca Nhịp cầu nối những bờ vui. Lời bài hát ngày nào vẫn như vang trong từng con phố, như thấm trên từng cây lá hai bờ sông Hàn, như lung linh, nhảy múa trên những đèn trang trí, như rộn ràng khúc nhạc biến tấu của giai điệu đường phố trên đường Bạch Đằng, như cánh diều trên bãi biển Mỹ Khê, như những nụ cười rạng rỡ dưới những màn pháo hoa kỳ thú…
Nhịp cầu nối những bờ vui và những chiếc cầu nối những những bờ vui. Nối cả niềm tin yêu, nối cả gương mặt của tiền nhân với con cháu, nối cả đất liền với biển đảo, nối truyền thống Diên Hồng, Chi Lăng, Đống Đa với Phú Lâm, Gạc Ma. Trong tôi hiện lên điều ước. Ước gì có ngày nào đó, chiếc Cầu Rồng hướng ra Biển Đông có phép thần vươn mình ra tới tận Hoàng Sa, nối bán đảo Sơn Trà với quần đảo Cát Vàng, để Hoàng Sa mãi là của Việt Nam như trong sử sách.
Cách Cầu Rồng về phía Nam không xa là chiếc cầu mang hình dáng chiếc thuyền với cánh buồm duyên dáng. Tôi ước cánh buồm đó nối những chuyến tàu từ Đà Nẵng tới mọi miền của Tổ quốc. Nối Đà Nẵng với Trường Sa, Côn Sơn, Phú Quốc, Bạch Long Vĩ, Hạ Long, Cồn Cỏ… Nối Đà Nẵng với biết bao cảng trên khắp hành tinh này.
Tôi tin Rồng và cánh buồm nối khí thiêng dân tộc đến với con cháu Quảng Nam - Đà Nẵng hôm nay, nối anh linh tiền nhân đến với thế hệ mai sau bằng niềm tin và nghị lực, bằng sự yêu thương, hóa giải của mọi con dân nước Việt.
Trong tôi, những chiếc cầu trên sông Hàn như nối đêm với ngày, như nối tình yêu, ân nghĩa, nối khát vọng lớn lao, nối lòng bao dung, đạo làm người, nối bao điều tốt đẹp đến với cuộc sống hôm nay. Tôi tin chắc một điều là lòng người Quảng Nam - Đà Nẵng nối kết thành một khối vì thành phố của mình. Lòng người Đất Quảng cũng mong kết nối với đồng bào mình đang làm ăn, sinh sống khắp năm châu, cùng với bạn bè chân tình trên thế giới.
Trong tôi rộn lên lời bài hát: Chiếc cầu là nơi hò hẹn của đôi ta…
Tôi đứng ở hữu ngạn sông Hàn nhìn những chiếc cầu như nối nụ tin yêu ngày mới.
Đà Nẵng, tháng Ba - 2013
Phan Trang Hy
( Phan thanh Bình K5 )
Những ngày cuối tháng Ba, giòng sông Hàn khẩn trương những giai điệu rộn ràng của trời xuân Đà Nẵng. Những bụi mù, những khói dầu, những tiếng động, những giọt mồ hôi, những bữa cơm ăn vội… cũng không làm mệt những người thợ đang làm nốt những việc để hoàn thiện những chiếc cầu nối hai bờ giòng sông giữa lòng thành phố.
Xưa phố bên sông. Giờ sông giữa phố. Và, giờ sông đẹp thêm nhờ những chiếc cầu.
Đã qua những ngày vui khi Cầu Sông Hàn nối lòng người Đà Nẵng lại với nhau. Nối lòng người Quảng Nam - Đà Nẵng lại với nhau. Mừng Cầu Sông Hàn những người con Đất Quảng từ Tiên Phước, Hiên, Giằng đến Duy Xuyên, Đại Lộc, từ Chu Lai, Thăng Bình đến Cửa Đại, Điện Bàn, từ Hà Nội, Hải Phòng đến Sài Gòn, Đất Mũi… cũng về chung vui. Những người con Quảng Nam, Đà Nẵng nối tình anh em ruột thịt của Vu Gia, Thu Bồn, của Bà Nà, Non Nước… bên giòng sông quê Mẹ.
Rồi những chiếc cầu mới nối tiếp, những chiếc cầu nối đôi bờ giòng sông Hàn chảy ra Biển Đông. Chợt trong tôi vang lên lời ca của một ai đó: Cầu này cầu ái, cầu ân…Có phải những chiếc cầu trên sông Hàn là cầu ái, cầu ân? Tôi không nghĩ chữ ái ân của chuyện vợ chồng, của những người bạn tình khác giới. Tôi đang nghĩ đến chữ ái, chữ ân trong lời ca ái tử, trong nỗi lòng ái quốc, trong ân tình, ân nghĩa thủy chung.
Và trong tôi vang lên lời ca Nhịp cầu nối những bờ vui. Lời bài hát ngày nào vẫn như vang trong từng con phố, như thấm trên từng cây lá hai bờ sông Hàn, như lung linh, nhảy múa trên những đèn trang trí, như rộn ràng khúc nhạc biến tấu của giai điệu đường phố trên đường Bạch Đằng, như cánh diều trên bãi biển Mỹ Khê, như những nụ cười rạng rỡ dưới những màn pháo hoa kỳ thú…
Nhịp cầu nối những bờ vui và những chiếc cầu nối những những bờ vui. Nối cả niềm tin yêu, nối cả gương mặt của tiền nhân với con cháu, nối cả đất liền với biển đảo, nối truyền thống Diên Hồng, Chi Lăng, Đống Đa với Phú Lâm, Gạc Ma. Trong tôi hiện lên điều ước. Ước gì có ngày nào đó, chiếc Cầu Rồng hướng ra Biển Đông có phép thần vươn mình ra tới tận Hoàng Sa, nối bán đảo Sơn Trà với quần đảo Cát Vàng, để Hoàng Sa mãi là của Việt Nam như trong sử sách.
Cách Cầu Rồng về phía Nam không xa là chiếc cầu mang hình dáng chiếc thuyền với cánh buồm duyên dáng. Tôi ước cánh buồm đó nối những chuyến tàu từ Đà Nẵng tới mọi miền của Tổ quốc. Nối Đà Nẵng với Trường Sa, Côn Sơn, Phú Quốc, Bạch Long Vĩ, Hạ Long, Cồn Cỏ… Nối Đà Nẵng với biết bao cảng trên khắp hành tinh này.
Tôi tin Rồng và cánh buồm nối khí thiêng dân tộc đến với con cháu Quảng Nam - Đà Nẵng hôm nay, nối anh linh tiền nhân đến với thế hệ mai sau bằng niềm tin và nghị lực, bằng sự yêu thương, hóa giải của mọi con dân nước Việt.
Trong tôi, những chiếc cầu trên sông Hàn như nối đêm với ngày, như nối tình yêu, ân nghĩa, nối khát vọng lớn lao, nối lòng bao dung, đạo làm người, nối bao điều tốt đẹp đến với cuộc sống hôm nay. Tôi tin chắc một điều là lòng người Quảng Nam - Đà Nẵng nối kết thành một khối vì thành phố của mình. Lòng người Đất Quảng cũng mong kết nối với đồng bào mình đang làm ăn, sinh sống khắp năm châu, cùng với bạn bè chân tình trên thế giới.
Trong tôi rộn lên lời bài hát: Chiếc cầu là nơi hò hẹn của đôi ta…
Tôi đứng ở hữu ngạn sông Hàn nhìn những chiếc cầu như nối nụ tin yêu ngày mới.
Đà Nẵng, tháng Ba - 2013
Phan Trang Hy
( Phan thanh Bình K5 )
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013
SAO PHẢI LÀ CON TRAI?
Nếu thời gian quay lại
Tôi xin làm con gái
(Không thích làm con trai)
Vì biết chắc ngày mai
Nam sẽ thừa - nữ thiếu
Bây giờ ai không hiểu
Thân đào tơ liễu yếu
Dù ở bất cứ đâu
Có kém cạnh gì nhau
Đấng mày râu phải nễ
Và nếu trên trần thế
(Bài toán nầy không dễ)
Khi cung thiếu - cầu thừa
Khi nắng thiếu - nhiều mưa
Thiếu mới là VÔ GIÁ
Chẳng lấy gì làm lạ
(Ai cũng đều thấy cả)
Rồi sẽ đến một ngày
Con trai thì có đầy
Con gái thiếu trầm trọng
Hồi chuông đời đang gióng
Tỉnh lai..."Bố Mẹ" ơi!
Đỗ xuân Khẩn K6
Tôi xin làm con gái
(Không thích làm con trai)
Vì biết chắc ngày mai
Nam sẽ thừa - nữ thiếu
Bây giờ ai không hiểu
Thân đào tơ liễu yếu
Dù ở bất cứ đâu
Có kém cạnh gì nhau
Đấng mày râu phải nễ
Và nếu trên trần thế
(Bài toán nầy không dễ)
Khi cung thiếu - cầu thừa
Khi nắng thiếu - nhiều mưa
Thiếu mới là VÔ GIÁ
Chẳng lấy gì làm lạ
(Ai cũng đều thấy cả)
Rồi sẽ đến một ngày
Con trai thì có đầy
Con gái thiếu trầm trọng
Hồi chuông đời đang gióng
Tỉnh lai..."Bố Mẹ" ơi!
Đỗ xuân Khẩn K6
Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013
THƯ GIÃN CUỐI TUẦN
Nhân dịp cuối tuần mời Quý thầy cô, anh chi thư giãn với một tiết mục xiếc ảo thuật độc đáo
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
