Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

CƠN MƯA MÙA HẠ


Còn lại gì … khi anh về trường cũ
Cây phượng hồng ủ rũ đứng lặng im
Chầm chậm bước mà hồn đi đâu mất
Chỉ mơ hồ nghe thánh thót tiếng chim

Trường lớp đó sao muôn trùng xa cách
Thèm được ngồi trên lớp cũ ngày xưa
Cô bạn nhỏ dáng mai hiền thương quá
Mắt nai còn ươn ướt những chiều mưa?

Ơi ký ức của một thời diễm tuyệt
Thoáng chập chờn cơ hồ một cơn mê
Chôn kỷ niệm dưới mấy tầng nhật nguyệt
Sao chẳng yên cứ ngất ngưởng lao về

Anh bất giác nhìn hoa cười muốn khóc
Có em đâu san sẻ bớt nỗi buồn
Bên thềm cũ rêu hoang chừng đã mọc
Từng cơn mưa như giòng lệ trào tuôn …

Nguyễn Tấn Lực – K6

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

CHIẾC NÔI ĐÔNG GIANG


Khi ta đi ta là người trẻ
Khi ta về mái tóc pha sương
Ngày ta đi Sông Hàn gợn sóng
Những bến phà đò ngược đò xuôi
Vắt qua sông chỉ một chiếc cầu
Ngày trở lại nhiều con rồng ngủ
Mỹ Khê xưa thầm lặng hồn thơ
Nay trở lại rộn ràng đường biển
Khách lãng du say đắm đến, đi
Đời đẹp quá Đông Giang ngày mới
Năm mươi năm vẫn trẻ như xưa
Đón đàn con muôn hướng trở về
Cho mùa xuân nụ cười hội tụ
Cho hương đời vang mãi yêu thương
Ai là người cũ, kẻ tha hương
Hãy nhớ chiếc nôi tình sâu lắng
Đông Giang mình san sẻ tình… ơi !

Từ Ngọc Kim Luông - K7
(Đặc san 55 năm)

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

MỸ SƠN HOÀI CẢM


Thu Bồn nước chảy lững lờ
Lặng nghe tiếng vọng bên bờ...Mỹ Sơn
Đền thiêng văng vẳng oán hờn*
Vàng son một thuở hoang đơn ánh chiều...
Rồi ..đời cũng chỉ bấy nhiêu
Vui buồn suy thịnh lắm điều ..cũng như...

Phan Văn Bình – K2
* "Trên đường về "-CL Viên.
(Đặc san 55 năm)

Kết quả hình ảnh cho mỹ sơn

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

CÒN ĐÓ CHÚNG MÌNH.


Đông Giang còn đó chúng mình
Sao mà thắm nghĩa, đượm tình thế ni...
Qua rồi áo trắng mùa thi
Chia tay bịn rịn mỗi khi Hạ về.
Còn đây nỗi nhớ ngô nghê
Tìm trong ký ức...lắng nghe tiếng lòng
Ngôi trường nằm ở phía đông
Sông Hàn thơ mộng xuôi dòng về đâu.
Có thương, có nhớ đến nhau
Đông Giang chừ đã theo màu thời gian
Bâng khuâng cầm cuốn Đặc San
Niềm vui cứ mãi dâng tràn...Trường yêu!!!
Trải tâm tư viết đôi điều
Cái tình ấm áp rất nhiều nơi đây
Từng trang, từng trang đong đầy
Ơn Thầy, tình bạn khó phai trong lòng.
Làm sao quên tên ngôi trường
Cát vàng, nắng gió miền Trung hiền hòa
Những người con ở miền xa
Về đây tìm lại mái nhà mến yêu.
Cứ gom kỷ niệm chắt chiu
Sáu mươi năm ấy...lại kêu nhau về
Học sinh đồng phục nhớ nghe
ĐG - HHT...Ô tề! Rất dễ thương...!!!

Ngọc Yến. Ngày 7/10/2018.

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

MỘT HÔM


Một hôm chào ruộng về thành
Màu phèn chua ấy móng chân còn hườm
Nầy em son phấn tinh tươm
Bắt tay cho phố sá nườm nượp vui

Một hôm quên mất tuổi đời
Về nhà hỏi mẹ cái thời nằm nôi
Chỉ ra chái bếp mẹ cười
Cái tai cối đá mòn phơi nắng chiều

Một hôm giở lại trang Kiều
Cõi người ta bỗng quá nhiều trăm năm
Lược gương vuốt mái hoa râm
Trắng soi bữa trước nhầm tâm với tài

Một hôm pha ấm trà mai
Liu riu ngọn lửa rù rài mà sôi
Rót ra hương vị đất trời
Rồi im lặng ngấm nỗi đời một hôm...

Nguyễn Đại Bường - K10

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

TỪ ĐÓ


chuông tan trường anh ra khỏi lớp
mấy năm sau không nghe tiếng reo vào
là anh đã bỏ trường đi mãi
chỉ về trường trong những giấc chiêm bao

trường anh quay lưng về phía biển
anh tìm ra biển, biển quay lưng
bạn anh thân xác vùi sóng nước
phút sau cùng không kịp gọi cố hương

còn anh vác thân mình lên núi
lá vàng rơi không đếm đủ niềm riêng
cả khu rừng chỉ còn con tu hú
không kêu mà hú một ngôi trường

sách vở khép nghĩa là mình đang khép
đưa cuốc lên rạch một không gian
thả cuốc xuống găm đời qua đất
có đất trời mới hiểu nỗi anh mang

anh muốn quên anh lúc bỏ trường
tay chân thành những nhánh cây khô
thời của sắn khoai lên đầu bảng
củi mục đành trôi với sông hồ

năm năm trước anh về hỏi hàng cây trước lớp
trường và anh ai thương nhớ trong lòng
trường vẫn muôn đời đứng im như thế
còn anh lay động phía bên trong

và anh cũng bỏ luôn thơ
ba lăm năm sau ngủ dậy bất giờ
ở cuối đường hầm xa tít đó
có chút gì le lói như thơ

em có thấy cánh chim về nơi ấy
thả tiếng kêu xuống dọc sân trường
tình anh với ngôn từ chưa trọn
đành hóa chim hót những yêu thương.

SG 28.12.2017
Phan Thanh Cương - K8
(Đặc san 55 năm)

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2018

SƠN TRÀ YÊU DẤU


Khi ăn những hạt lựu ốc bươu
Thương nhiều lắm canh riêu mẹ nấu
Nồi ốc sả các con nghiến ngấu
Thủa mẹ áo nâu bươn chải mỗi ngày

Sao có thể quên thời thơ ấu
Tíu tít đàn em chõ bánh mật nâu
Mùa hè nồi chè đậu chia nhau
Những ngày đông mắt cay khói bếp...

Lần quay về thăm lại chốn xưa
Như lạc lối đến nơi lạ lẫm
Không còn thấy bờ ao gốc sữa
Chỉ gặp quanh đây người bạn già nua

Phố xá thênh thang, nhà cao cửa rộng
Bỗng chạnh lòng con hẻm thủa nao
Dáng ai thân quen hằng ngày đi học
Người lánh đâu bóng để lại đây...

Dù chẳng là nơi chôn nhau cắt rốn
Tuổi thơ trôi qua đã chọn quê hương
Đời thăng trầm theo những bước đường
Nương bốn phương vẫn một quê đau đáu...

Đoàn Quân – K2

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

MỪNG HỘI NGỘ


Sau nhiều năm vắng xa nay gặp lại
Bạn bè ơi! lòng rộn rã tưng bừng
Tay bắt mặt mừng-cảm xúc trào dâng
Bao thương nhớ vương theo từng sợi nắng...
Giọt buồn rơi- gió nói hộ dùm tôi
Đến các bạn không về ngày hội ngộ
Tình bằng hữu ấm lòng người xa xứ...
Mỗi một bạn một cảnh đời khác biệt
Dẫu hân hoan lòng vẫn nặng nỗi niềm
Vui hội ngộ trong vô vàn trăn trở...
Có lắm bạn sinh nhằm vì sao sáng
Mỗi bước đi có bao kẻ dạ vâng
Bạn hanh thông với trí tuệ hơn người
Luôn toả sáng trên con đường danh vọng
Bạn phát tài trên lãnh vực kinh doanh
Người quan chức, kẻ phu xe thương cảm...!
Cũng có bạn sống êm đềm, hạnh phúc
Bạn khẽ khàng cúi mặt dấu lệ rơi...
Bạn giữa chợ đời, nắng sớm chiều hôm
Bạn lặn lội dưới đồng sâu, nương rẫy
Biết bao ngày giữa biển rộng, bão giông
Cũng có bạn vào rừng sâu nước độc
Mong đổi đời trong lắm sự rủi ro
Có bao bạn tìm chân trời mơ ước
Mãi mãi không về-chẳng một lần thư...!
Bạn ốm đau với cuộc sống bần hàn
Bao khốn khó bao mãnh đời cơ nhỡ
Và bao bạn đã nghìn thu yên giấc?!
Cõi vĩnh hằng xin trọn nghĩa tri âm
Dấu dòng lệ- nén nhang lòng tưởng niệm!
Mỗi mãnh đời –một phần hồn cuộc sống
Gặp gỡ nơi này cùng tấm lòng chung...
Cùng chia sớt những ốm đau thương tổn
Giữa cõi người- còn lắm những gian nan...!
Nhìn các bạn vui vầy ngày hội ngộ
Nói nói cười cười- yêu những ngây ngô
Tôi thương lắm giữa bộn bề nỗi nhớ
Tuổi hoa niên bỗng chốc lại quay về
Dù tóc đã phai màu cùng năm tháng
Trái tim tôi ôm chặc những chân tình...
Thời gian ơi ngưng đọng phút giây này
Bạn yêu quí hãy cùng nhau tay nắm
Cùng yêu thương, cùng chia sẽ nỗi lòng
Quên tất cả- vui say tình bằng hữu
Chung vòng tay nâng nhẹ cánh thảo thơm..
Cơn gió lạ mang hương hoa lan toả
Giữa sân trường về lại tuổi thơ ta...!

Huỳnh thị Thiệp - K10

Trong hình ảnh có thể có: 15 người, bao gồm Tran Minh Hung, Dai Truong, Chuongnghich Phan, Thiep Huynh, Quang Quangnguyen và Hùng Nguyễn Xuân, mọi người đang cười

Hình ảnh Kỷ niệm Đông Giang - Hoàng Hoa Thám 50 năm

TIN BUỒN



Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

KHÓI

.
Khói chiều bàng bạc phía trời xa
Bâng khuâng chạnh nhớ khói quê nhà
Cánh đồng đốt lửa sau mùa gặt
Tro rạ để dành bón vụ sau.

Xào xạc sớm mai tiếng chổi cau
Lá vàng ngoại đốt khói về đâu?
Củ khoai vùi giữa tro nóng hổi
Mùi thơm còn quyện đến bây giờ

Bếp lửa hồng nhen sáng tinh mơ
Khói mù cay mắt những ngày thơ
Gặp mùa đói kém – cơm lưng bữa
Mưa bão càng thêm nỗi nhọc nhằn

Người đi mang cả khúc sông quê
Khói sóng buồn tênh buổi quay về
Tiếng chim tu hú chiều khắc khoải
Bến nước đìu hiu, lạnh bóng thuyền

Sợi khói nào giăng tuổi hoa niên
Tầm xuân xanh biếc buổi đầu tiên
Làm sao ngược lại thời mới lớn
Lạc mấy đường tơ … khói lên trời…

Sợi khói nào giờ cũng mù khơi
Đã cạn mùa thu…chiều muộn rồi
Còn nghe tiếng gió xưa gờn gợn
Bao mùa khói cũ vẫn đầy vơi…

PHAN MẠNH THU

20180918_155536