Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2018

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN


ĐIÊU NGOA KỂ CHUYỆN CỔ TÍCH

Để tránh nhàm chán, lần này Điêu Ngoa chuyển hệ:
- Tướng công này, chàng có muốn nghe thiếp kể chuyện cổ tích không?
- Muốn lắm chứ, chuyện cổ tích nghe mùi mẫn, để dỗ ta vào giấc ngủ, chứ ngày nào cũng nghe thiên hạ chửi muốn rách lỗ tai, ta mất ngủ triền miên...nàng kể đi!
Điêu Ngoa vừa "nâng bi", vừa thỏ thẻ:
- Ngày nảy ngày nay...ở xứ sở nọ có người tên Tốc, họ Đường, lót chữ Cao, tên khai sinh là Đường Cao Tốc. Ông Tốc có biệt tài là... ăn, ông ăn dữ lắm, ăn hầu như không biết no là gì, ăn liên tu bất tận, ăn không chừa thứ gì!
Do ăn nhiều quá nên cha mẹ ông lo không xuể, gia đình ngày càng khánh kiệt, đi xuống, trong khi các gia đình bên cạnh làm ăn khấm khá, kinh tế đi lên vù vù. Cho nên anh em, con cháu trong dòng họ quanh năm suốt tháng chửi rủa ông thậm tệ, nào là...
- Loại người chi mà ăn tạp, ăn bẩn, ăn bớt, ăn chặn, ăn không chừa đầu chừa nọng, ăn tới cái lai quần của người cùng khổ.
- Loại người chi mà ăn tạp, ăn trên đầu trên cổ cho tới cái đáy quần thiên hạ.
- vân vân và vân vân....
Không biết ông Tốc do ăn quá bị bội thực, hay bị người đời nghiền rủa mà ông "đi về nơi xa lắm" một cách bất đắc kỳ tử, hồn xuống trển, gặp Diêm Vương mắng cho một trận rồi tiếp tục cho đầu thai kiếp khác với lời nguyền: kiếp trước ăn bạo, giờ trở lại làm người, phải chịu hình phạt...suốt đời không được mặc y phục lành lặn, phải ăn mặc rách nát cho biết thân!
Vì vậy cho nên, ngày nay ở đâu có mặt ông Đường Cao Tốc, thì trên thân thể của ổng cũng vá chằng vá đụp hằng trăm ngàn mảnh như thể...ổ gà, ổ trâu, ổ voi, mu rùa vậy!
- Chuyện này nghe quen quen, có chuyện gì lạ lạ không?- - - - Dạ có, chúa công muốn nghe chuyện về các vì sao không?
- Được đấy, dù sao thì chuyện trên trời cũng bay bổng hơn chuyện dưới đất.
- Vậy thì...ngày nảy ngày nay...cũng ở xứ sở nọ có các quan to nhất nhị phẩm của bộ Hình, các Ngài được bổ nhiệm ở các vị trí rất cao và quan trọng của triều đình, đó là các nhiệm vụ chống tội phạm công nghệ cao, chuyên về cờ bạc và lừa đảo tầm...quốc tế!
Nhưng do trình độ còn hạn chế, tuy chống tội phạm công nghệ cao nhưng lại không rành công nghệ, thậm chí không biết sử dụng điện thoại thông minh, chỉ biết gọi và...nhắn tin thôi, cho nên...cùng lúc, các Ngài vừa ra sức chống tội phạm, lại vừa ra sức...bảo kê tội phạm à mình chống??? Kết quả các Ngài bị phát hiện và bị triều đình trị tội, khi các Ngài ấy "đi về nơi xa lắm", hồn các Ngài ấy biến thành một ngôi sao trên bầu trời, ngôi sao mà con người cứ nhầm lẫn mãi, khi thì gọi SAO HÔM, khi thì gọi SAO MAI tùy lúc các Ngài xuất hiện, nhưng thực ra, đó chỉ là...một!
Chúa công, chúa công...ngủ rồi hả cha? rứa mà bắt người ta kể, rõ phí, thôi, trả lại hai viên bi đó.

Thường Đoàn - K9

LỖI HẸN


Hẹn người, ta hẹn chiều nay
Đành thôi lời hẹn gió bay cuối trời
Gởi hồn từng giọt mưa rơi
Xin mang nhắn giúp đến người tôi thương!

Sợi buồn ai nhặt mà vương
Tay đan nỗi nhớ sắc hương phai tàn
Chạnh lòng... một kiếp đa mang
Tình thôi nay đã lỡ làng phận duyên!

Ngập ngừng phố thị lên đèn
Đà thành ướt sũng đường trơn tôi về
Đèn vàng hiu hắt miền quê
Người ơi hãy để lời thề nước trôi!

Phan Thị Hoa Xuân - K6 
cảm tác từ một chiều nhìn mưa tại quán "Phong Vũ" ĐN

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

NGÀY VỀ


Ngày sẽ hết những bước chân du lãng
Ta trở về với rừng núi thâm u
Với ruộng đồng bãi dâu bến nước
Với tình người muối mặn gừng cay

Với mảnh vườn sum sê hoa lá
Có tiếng chim ríu rít sau hè
Có mẹ hiền quanh năm t̀ần tảo
Gánh nhọc nhằn đi bán dạo tháng năm

Có dòng sông đôi bờ sóng vỗ
Có những mái chèo khua nhẹ đêm trăng
Những ngọn đèn chài vỡ trên gương nước
Nhớ bóng em gầy trên bến nước xưa

Ta sẽ về tắm giữa bến sông quê
Nằm giữa bến Rì ôm trăng đánh giấc
Gió trở mình nghe xôn xao lá hát
Cánh nhạn ăn sương gọi bạn tìm bầy

Cánh diều tuổi thơ bay về đâu xa lắc
Bỏ sân banh ,bến Mén ,bến đò
Bỏ một thời roi mót quất vào mông
Trốn học, tắm sông, trèo cây ,bắt dế

Con chim chuyền buị mía bờ tre
Cười mấy thuở yêu người bờm tóc gió
Khóm mít mùi, hạt muối mặn ớt cay
Nhớ một thời chiến tranh làng quê bỏ ngõ

Quê hương ơi, treo trên bầu sửa mẹ
Năm tháng xa người ta mới biết nhớ thương
Ta đã bỏ dòng sông một thời trôi lơ lững
Để̉ con đò hờn dỗi bến sông quê

Ta sẽ về nằm giữ bến đò xưa
Nằm giữa làng quê ngọt ngào cây trái
Tháng năm ra đi theo phận đời chìm nỗi
Ta sẽ về làng quê nhỏ Đại Bình ơi

Đỗ Khương Bình - K16

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

MÙA ĐÔNG SÀI GÒN


Sài gòn bây giờ chưa chịu vào đông
Khi đêm xuống vẫn còn hơi nóng
Người Sài Gòn từng ngày trông ngóng
Mùa đông Sài Gòn , mùa của Noel

Xóm đạo đêm về rực ánh đèn
Cây thông xanh thướt tha đùa trong gió
Mùa Giáng Sinh đã về đây đó
Mừng Chúa ra đời cứu độ chúng sinh

Cầu mong thế gian cuộc sống yên bình
Người người ấm no nhờ ơn phước Chúa
Quyền năng của Chúa cao vời muôn tinh tú
Ban yêu thương cho khắp mọi người

Những con đường rực rỡ màu tươi
Ánh đèn lung linh tưng bừng con phố
Tiếng chuông giáo đường từng hồi vang đổ
Người bên người trong trìu mến yêu thương.

Nguyễn Tấn Lực - K6

Trong hình ảnh có thể có: đêm, bầu trời và ngoài trời

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2018

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN


ĐIÊU NGOA HIẾN KẾ...

Đổng Trác vuốt mái tóc bạc phơ ra vẻ đăm chiêu, thở dài thườn thượt trao đổi với nàng Điêu xinh như nhộng. í lộn... xinh như mộng mà rằng, thì, là...
- Bọn quan tham bây giờ còn đông hơn cả quân Nguyên, biết đốt đời nào cho hết, thôi thì cũng phải cố đốt vài cây củi bự, củi gộc, phe địch lấy tiếng, tất nhiên chẳng ngu gì đốt củi phe ta, nàng hỉ? nhưng mà khổ nỗi...cái bọn lên thớt rồi nó cũng xảo quyệt, gian manh lắm, nó luôn tìm cách hợp thức, phân tán của cải hốt được, lại ra sức che giấu đồng bọn, làm ta đau cái đầu lắm!
Điêu Ngoa đang phân són, í lộn nữa...son phấn bên bàn trang điểm, chuẩn bị shopping nghe vậy cũng tham gia...
- Ý chúa công nói về mấy cây củi như Hốt Thành Công, Lê Tham Kinh Hải, hay Nguyễn Như Vua chứ gì?
- Ừ, thì nhiều lắm, nhưng Hốt Thành Công thì chuẩn bị đổi tên thành Đốt Thành Than rồi... vấn đề là làm sao để chúng khai ra nhau, để ta cho vô lò mà chúng tâm phục khẩu phục kia kìa...
- Chuyện nhỏ, theo thiếp thì mời cô giáo Nguyễn Thị Phù Thủy đem sáng kiến "tát" học sinh nổi tiếng thời gian qua tham gia phá các đại án tham nhũng, thì hiệu quả vô cùng...chúng khai sạch sành sanh.
- Nghĩa là...
- Thế này, cứ tên đại quan tham nào đã bị nhập kho, ta nhờ cô Phù Thủy khai thác, chắc chắn cô sẽ cho toàn trại tù, mỗi người tát quan tham 10 cái thật mạnh, cô giám sát thấy ai tát yếu thì cô bắt cả trại tát lại người đó, thiếp độ với chúa công là quan tham sẽ khai tất tần tật từng cái chân lông, nôn hết tài sản tham nhũng, kể hết quan hệ anh Ba, anh Tư, lúc đó chúa công đốt không hết củi, lo gì mà không tóm được sâu chúa cỡ như Nguyễn Tham Nhũng chẳng hạn.
- Nàng nói ta mới nhớ, gần như hầu hết các chuyện tiêu cực đều do báo chí phanh phui, còn ngành chủ quản thì không thấy, không biết, chừ tới nghiệp vụ khai thác án thì nhờ ngành giáo dục...cũng hay hay!
- Theo thiếp thì chúa công nên chuyển ngành báo chí và giáo dục sang làm bên bộ Công sẽ hiệu quả gấp ...bốn lần.
- Lại bốn lần, làm ta nhớ sinh viên trường sư phạm quá, nhưng mà này, như vậy thì bộ Công làm gì?
- Thì chuyển sang đánh bạc, đánh bạc tầm cỡ quốc tế cũng hái ra tiền khối mà...
- Nhưng mà...
- Không nhưng nhị gì hết, cứ thế mà làm...chứ chúa công không thấy nông dân làm nhiệm vụ giữ biên giới đất liền, còn ngư dân làm nhiệm vụ giữ biên giới biển đảo đó sao?
- Nói như nàng thì bộ Binh làm gì mà để nông dân, ngư dân đi giữ bờ cõi?
- Thì bộ Binh làm kinh tế, bộ Binh làm kinh tế cũng hái ra tiền Khối mà...
- Ta chịu nàng đó, nàng Điêu Ngoa xinh đẹp, giỏi giang của ta...đêm nay ta thưởng công nàng...ta cho nàng tát ta 231 cái "tát yêu" nghe!

Thường Đoàn - K9

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Mù Sương Cuộc Tình


Phù kiều (*) lẫn khuất xa mờ
Lẻ đôi sáo sậu bên bờ tái tê
Mưa nguồn giăng nẻo sơn khê
Tầm tầm mây phủ đường về lạnh tanh

Nà dâu đâu thuở lên xanh
Thu Bồn uốn khúc cuối gành (**) nước xuôi
Môi mềm căng mộng đôi mươi
Phố xa biền biệt nụ cười còn chăng

Tóc gầy dáng nhớ mùa trăng
Cung đàn trầm vọng hoa đăng hội tàn
Tơ trời giăng mắc hổn mang
Cô thôn u tịch trăm ngàn vấn vương

Mỏi mòn chiếc bóng Sâm Thương
Con đò bến cũ mù sương cuộc tình
Dập duyềnh sóng nước linh đinh
Lục bình biêng biếc nghiêng chinh kiếp trần

Thạch Thảo viên, Saturday, September 29, 2018.
Vũ Đan Huyền - K7

+/ Lời bạt_

(*) 落落人家兩岸煙。
極目鄉關在何處。
Lạc lạc nhân gia lưỡng ngạn yên.
Cực mục hương quan tại hà xứ?
Khói đùn từ mái nhà lác đác ven sông.
Cố nhướng mắt nhìn quê hương giờ nơi đâu?
清決江晚眺 Thanh Quyết giang vãn diểu (Nguyễn Du)

Lãng đãng ven sông khói mấy nhà
Dõi mắt quê hương là đâu nhỉ
(Vũ Đan Huyền, dịch)

(**) gành = ghềnh

@/ Thơ họa_

Con thuyền xa bến

Vời trông chốn cũ mịt mờ
Thuyền đi để lại bến bờ tái tê
Tâm tư gởi gắm sơn khê
Cớ căn dỗi giận ngày về lạnh tanh

Phận tằm được mấy ngày xanh
Vì thương sợi kén thác gành ngược xuôi
Ngậm ngùi ơi tuổi đôi mươi
Hôn bờ tóc rối miệng cười chớ chăng

Cội tình úa lá đêm trăng
Mộng yêu khép giấc hoa đăng hội tàn
Cõi hồn trĩu gánh đa mang
Thương chiều nhạt nắng chấp ngàn sầu vương

Chừ đây hôm sớm Sâm Thương
Hai đầu nỗi nhớ mù sương bể tình
Bèo mây một kiếp linh đinh
Con thuyền xa bến nghiêng chinh cuộc trần

Liên Trinh

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, đại dương, đám mây, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

ĐÊM SƠN THÔN


(Đặc san 55 năm)

Gió hôn khẽ ngọn đại ngàn
Thổi bùng mộng mị dại hoang môi người
Sáng đêm ánh mắt mọng tươi
Rã thân lặn hụp tiếng cười suối xa
Ta về nghe trong bao la
Dấu môi sơn nữ trùng xa vẫn còn
Chênh chao mờ tỏ màu non
Dã quì ươm tiếng cười giòn về xuôi.

Trần Trí Trung - K5

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018

LỜI CHÚC MUỘN MÀNG...


Tóc ngả màu sương...lơ mơ đi tìm lại
Cái tuổi học trò ngày xưa ấy hồn nhiên
Lần đầu đến trường ai đâu dễ gì quên...!
Mẹ dắt tay đưa con đi vào mẫu giáo.

Học chữ, xếp vần Cô ân cần chỉ bảo
Giọng nói hiền hòa...ấm áp cả tuổi thơ
Cầm tay nắn nót, Cô tập viết... từng ô
Nét chữ, trồng người đắp xây từ thuở nhỏ.

Từng lớp đi qua...có nhiều điều đáng nhớ
Cô Thầy... người lái đò lặng lẽ chở ước mơ !!!
Bằng cả chữ Tâm, không toan tính đắn đo
Chẳng chờ đợi...ngày được tôn vinh Nhà Giáo.

Cắp sách đến trường, thuộc lòng câu hiếu đạo
Cha Mẹ đã cho ta vóc dáng hình hài...
Thầy Cô thay Người truyền đạt những điều hay
Phấn trắng, bảng đen ngày qua ngày tiếp nối.

Giúp đám học trò đường tương lai bước tới
Kiến thức bao la thêm đạo lý làm người,
Để đến hôm nay đi quá nửa cuộc đời
Ơn Nghĩa Cô Thầy in sâu trong tiềm thức.

Không đóa hoa tươi...thiếu những lời cầu chúc
Chỉ giản đơn thôi, tất cả đều là ngày...!!!
Luôn giữ trong tim hình dáng của Cô Thầy
Dẫu thời gian trôi qua có nhiều thay đổi.

Mái trường ngày xưa...bây giờ xa vời vợi
Cả Cô hay Thầy lâu lắm mới có tin
Đã qua rồi ngày Nhà Giáo được tôn vinh
Xin gởi nơi đây lời cảm ơn chân thành nhất.

Và nén tâm nhang Kính dâng Người đã khuất...!
Kính chúc Cô Thầy luôn Hạnh Phúc Bình An
Lời học trò xưa dẫu biết có muộn màng
Xin Cô Thầy...mỉm cười...bao dung và tha thứ.

Ngọc Yến - K8
Ngày 22/11/2018.