1.
ta về, bạn với gió trăng
đã lâu không rõ, đất bằng trời cao
về đây, tránh chốn ồn ào
trải lòng nhập cuộc, trăng sao gọi mừng
gió về, từ cõi vô chung
trăng từ thiên cổ, vô cùng tịch liêu
2.
ngẫm đời, chút nắng xế chiều
người như chiếc lá, rụng theo cuối ngày
ừ ! Dậy đi, chớ ngủ say
ngao du rốt ráo, đất dày trời cao
đi thôi, ngày tháng mời chào
Nguyễn Đông Giang
( Thầy Nguyễn Văn Ngọc)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét