Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2020
MÙA XUÂN VỀ THẬT RỒI!
Còn gì nữa
Sao không tin mùa xuân đã về hội tụ?
Mây trắng chẳng thèm bay cứ lãng đãng giữa trời
Muôn hoa trong vườn xanh hé nụ
Đàn bướm chao nghiêng đôi cánh gọi mời
Còn gì nữa
Sao không tin mùa xuân đã đến?
Nắng vàng ươm ghé mỗi hiên nhà
Những giọng nói tiếng cười sao mà thương mến
Má em hồng lên theo mái tóc mượt mà
Còn gì nữa
Sao không tin mùa xuân về rồi đó
Ngát hương thơm trên khắp nẻo đường quê
Bọn trẻ cười vui tung tăng chờ khoe áo mới
Bao người tha hương lũ lượt rủ nhau về
Còn gì nữa
Mà không tin xuân đến?
Đất trời quê hương đang thanh thản giao hòa
Sông núi xanh tươi biển trời lộng gió
Thuyền cá đầy khoang bao lớp sóng vỡ òa…
Còn gì nữa
Xuân đã về rồi đó!
Khói bếp làng quê thơm bánh tết canh tân
Trong thời khắc tinh khôi lời xuân chưa tỏ
Mà muôn vạn yêu thương ngập cả dương trần
MAI MỘNG TƯỞNG - K6
Thứ Năm, 30 tháng 1, 2020
TIẾC XUÂN
Xuân ơi em vội vã rời sao?
Mới bảy ngày qua những vẫy chào
Em đến hoa tươi muôn sắc tạo
Em đi lá đổ, nhụy vơi màu
Cuối năm đông giá, xuân thay áo
Tết đến ấm tình, tết ước ao
Xuân đến, xuân đi đà mấy dạo
Cho lòng luyến nhớ những nôn nao!
Trần Ngọc Anh - K10
MỒNG 5 THÁNG GIÊNG GÒ ĐỐNG ĐA
ÔNG là Nguyễn Huệ đất Tây Sơn
ĐỐNG tướng nhà Thanh sợ khiếp hồn
TREO xác cành đa loài táo tợn
CỔ còn ghi dấu nỗi căm hờn
CHẾT không nhắm mắt do tàn ác
CÀNH móc thân treo,…dân thỏa cơn
ĐA đứng gò cao như chứng tích
CỜ ĐÀO ÁO VẢI SỬ CHƯA SỜN !
Trần Ngọc Anh - K10
BẠN XƯA
Mấy chục năm rồi mới gặp nhau
Nhìn qua mái tóc điểm phai màu
Thuở ấy ngây thơ cùng chung lớp
Xuyên suốt cuộc đời vẫn in sâu.
Đầu năm vui mừng ngày hội ngộ
Thân thương biết mấy nối nhịp cầu
Bạn xưa trường cũ vườn thân ái
Nghĩa tình này..xin giữ bền lâu !!!
Lê Thị Ngọc Yến - K8
Ngày 29/1/2020
Hội ngộ Xuân Vịnh lớp G K 8 cùng các bạn ĐG
Thứ Ba, 28 tháng 1, 2020
PHIÊN BẢN QUÊ HƯƠNG
Khi dân mình bỏ nước ra đi
Bài hát Quê Hương bắt lên đúng nhịp
Những ca từ lời hay ý đẹp
Bài hát như neo không giữ được con tàu
Ta có ưa gì thời thế đổi thay đâu
Muốn hát thử nhưng nghe chừng hổ thẹn
Hứa Do ra sông ta tìm ra biển
Khuất Nguyên trầm mình ta lại giỏi bơi
Cây bút tù treo thân trong thế tù ngồi
Bài hát bên tai tháng ngày lởn vởn
Cũng muốn nhớ để thành người đủ lớn
Mẹ hiền ơi mưa gió tấp chân cầu
Và em ơi trái khế lắm khi sâu
Biến hóa như Tề Thiên chui vào bụng
Và trăng ơi đã mất rồi cảm hứng
Khi bên này tròn hơn hẳn bên kia
Ơi quê hương! Đã cho ta ra rìa
Bị cấm khẩu thì còn gì nói nữa
Trong trí nhớ mịt mù khói lửa
Xác xơ buồn từ thửa ruộng bờ tre
Người Việt trời Tây đất Mỹ lại về
Kế mẫu xứ người còn hiền hơn từ mẫu
Sao ta mãi nghe hoài tiếng xấu
Khi nhìn chung thế giới trọn tầm gần .
Nguyễn Hữu Thụy - K3
Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2020
MỘT MAI...
MỘT kiếp nhân sinh đến độ nào
MAI này sức kiệt tuổi càng cao
MỘT ngày trống vắng lòng như não
CUỐC vọng đêm thâu mắt lệ trào
MỘT nắng hai sương đời đã thấu
CẦN lao sớm tối sống bền lâu
CÂU xưa răn “Bách niên giai lão”
THƠ THẨN DÙ AI VUI THÚ NÀO
Trần Ngọc Anh - K10
TRƯỚC - SAU GIAO THỪA
Xa gần ai cũng có quê
Chim bay về tổ - người về thăm nhau
Chạnh lòng gió thổi về đâu
Trong sân hoa rụng trước sau mỗi ngày
Hiên nhà vắng lặng từ đây
Tết trong nỗi nhớ buồn gầy xác xơ
Trầm tư ly rượu say mờ
Giao thừa đốt tiễn tứ thơ lên trời
Mới đây giờ chớm cũ rồi
Thời gian chuyển động lòng người khắc ghi
Họ nhà Heo vừa rời đi
Hang cùng ngõ hẻm Chuột thì xưng Vương
Sài Gòn vọng tiếng pháo bông
Kẻ nôn nao đợi - người không mong gì
Xuân về nguội lạnh từ khi
Chết trong lòng mộ xuân thì nhân gian
Chìm trong ký ức miên man
Đầu năm mới đến sắp toan về già
Mộng - hề ! Khuất tận phương xa !
Bạn hiền thắp đuốc tìm ra mấy người ?
Đón Xuân - thì đó Xuân rồi
Biết đau càng thấm đau lời
nước non
Đan tâm là tấm lòng son
Đốt trầm thắp nén hương thơm xông nhà
Sg Giao thừa
Nguyễn Hữu Thụy - K3
Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2020
GIAO THỪA CANH TÝ
Canh Tý niên lai,
Canh Tý niên lai ***
Đêm giao thừa,
Biết ai giao và nhận,
Đất nước phiếm quyền,
không biết ai nhận và giao,
Tiếng súng Đồng Tâm,
đã có kẻ giao, và ai là người nhận?!
Dịch Corona,
biết ai người nhận, và nào biết kẻ giao!
Canh Tý niên lai,
Canh Tý niên lai,
Phút giao thừa lại đến,
Bên góc giáo đường, nhìn lên cây thánh giá,
Chúa chẳng buồn và cũng chẳng thèm vui,
Tao có chi mô, bay cứ việc đóng đinh,
Tao có chết, lại được thêm một lần cứu chuộc,
Đêm giao thừa,
Chẳng người giao kẻ nhận,
Nhưng đất trời lại cứ phải luân phiên,
Giữa tòa sen, Phật vẫn cười (như bao nghìn năm cũ)
Tao có chi mô, chưa đến một mét vuông,
Muốn cưỡng chế thì tao đi hành khất,
Canh Tý niên lai,
Canh Tý niên lai,
Nhớ những người xa xứ,
Phút giao thừa
ngồi hoài niệm cố hương,
Nhớ mẹ già bên thềm cửa chờ con,
Bỗng hóa đá trở thành HÒN VỌNG TỬ,
Người ở lại thì xứ lại rất xa,
Xa hơn cả những người đang xa xứ,
Bởi từ lâu quê hương thành huyền sử,
Khúc dạo buồn lại là khúc tha hương!
Canh Tý niên lai,
Canh Tý niên lai,
Học lũ chuột được lắm trò gặm nhấm,
Gặm nhấm nỗi buồn,
Hay gặm nhấm quê hương!
Giao thừa đến,
chắc lại nổ pháo hoa,
Pháo cứ nổ, niềm vui thành cổ tích!
Và những nỗi buồn
Lại gặm nhấm hồn ta!
Vũ Đông Thám - K7
*** Bắt chước câu nhập “Tân Dậu niên lai”
trong “Bài thơ năm bốn mươi” của Vũ Hữu Định
Thứ Năm, 23 tháng 1, 2020
CHỢ TẾT
Sắm sửa mừng xuân cũng rộn ràng
Chợ hai mươi chín nhóm tràn lan
Quày hàng bánh mứt chen chân sắm
Cửa thịt hữu cơ phải xếp hàng
Ơi ới gọi nhau như cái chợ
Ôn tồn bút họa cụ đồ sang
Mỗi năm rộn rã ba ngày tết
Họp chợ đông vui nên gọn gàng !
Trần Ngọc Anh - K10
Thứ Tư, 22 tháng 1, 2020
SẮC XUÂN NỒNG
Mai đào chúm chím cợt chiều đông
Lúng luyến khoe duyên mặc bóng hồng
Kẻ cợt người cười chen phố hội
Hương bay khói tỏa rợp trời không
Đì đùng pháo rộn mơ màng ngóng
Vắng bặt phương mờ mỏi mệt trông
Thúc thắc cuồng quay lưng cốc rượu
Bơ thờ nhạt thếch sắc xuân nồng .
Vũ Đan Huyền - K7
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






