Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

CHÚT MÙA ĐÔNG SÀI GÒN ...


mấy ngày nữa tới mùa đông
Sài Gòn có lạnh ...áo hồng trao duyên
nhà thờ Thánh ..đêm diệu huyền ..
Cái "đêm yên lặng" bầy tiên giáng trần !!
tôi về hốt bụi phù vân
gói màu nhan sắc nguyệt cầm gởi ai ??
em chừ " tan nát " hình hài ...
tầm xuân héo mộng ...đôi hài lấm chân ..
Sài Gòn đẹp .. nhưng "khó làm thân" ...
"tiên đồng, ngọc nữ" đằng vân hẹn hò ...
Mùa đông ..tôi bứt hoa ngò
bỏ trong túi áo "tra" cho "mệ" nào ??
Sài Gòn giai điệu xuyến xao ...
ba trăm năm ấy ..cồn cào trái tim ..
đi mô ..rồi cũng rong tìm ...
Sài Gòn phố thị nỗi niềm riêng ai ..??
Em về đợi nắng sớm mai
có cơn gió nhẹ dông dài vin tay ...
Sài Gòn vẫn đẹp ..còn say ..
như hương thiếu phụ ..ngàn ngày còn yêu ...

Phan Minh Ta - K8

TA NỢ MỘT ĐỜI


Ta nợ 1 đời

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

LỐI CŨ GÓT QUA


Đêm nao thao thức bồn chồn
Con chim tiếng lạ gọi hồn bẻ bai
Hàn ôn biết ngõ cùng ai
Trầm tư cuộc lữ bi hài lặng trôi


Hàn giang nhịp vỗ sóng bồi
Lao lư trằn mộng đôi môi xưa nào
Đào nguyên phong kín chắn rào
Phong cầm bặt tiếng âm hao biệt nguồn
Image

Lạnh rừng khuya khoắt trăng buông
Tái tê gió hú đầu truông u hoài
Cành trơ lá chiếc cọc còi
Canh trường buốt nhớ ngồi soi phận đời


Giang đầu Khe Thẻ đầy vơi
Nhấp nhô bào ảnh tơ trời nhẹ sa
Bao lần lối cũ gót qua
Chừ sao trăm vắng nghìn xa muôn trùng
Thạch Thảo viên, Friday, November 23, 2018
Vũ Đan Huyền - K7

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN


ẢO THUẬT GIA HỌ ĐIÊU

Nằm bên cạnh người đẹp, Đổng Trác vuốt vuốt cái mu...bàn tay múp míp của Điêu Ngoa thỏ thẻ:
- Cái bàn tay của nàng đẹp tuyệt, nó mũm mĩm, mềm mại, múp míp...đã thật. Bàn tay này đúng là bàn tay nghệ sĩ...
- Tướng công quên rằng...thiếp là một ảo thuật gia đại tài sao? mới rồi David Copperfild làm đơn xin theo làm đệ tử, nhưng xét thấy trình độ còn non yếu chưa xứng đáng làm...học trò nên thiếp chưa kết nạp đó thôi!
- Nàng kỳ tài thế sao? Thiên linh linh, địa linh linh, nói không linh, làm cho thấy mới...linh!
Xoẹt một cái, Điêu Ngoa rút ra tấm bản đồ qui hoạch khu Thủ Đoạn, phía nam kinh thành đã được quan thái úy ký duyệt có chữ ký có con dấu đỏ chót, đưa cho Đổng coi, xong nàng cuộn lại, đưa lên miệng thổi phù một cái, mất tiêu....Đổng Trác đỏ con mắt bên trái, lé con mắt bên phải, ngạc nhiên chưa, há miệng kinh ngạc. Điêu Ngoa cười khảy...
- Đố tướng công tìm cho ra tấm bản đồ? nó sang tận nước Tần, nằm im bên đó rồi....Đổng Trác tiếp tục thử tài:
- Thêm một màn nữa thử coi?
Điêu Ngoa móc trong túi ra cái laptap, ấn nút nguồn, vào Google, trưng ra cho Đổng coi...một dãy các quyết định có số tt 88366- 88367-88368! xong hô biến một cái, Đổng nhìn lại thấy cái quyết định 88366- 88368 còn, đúng cái 88367 là cái quyết định của quan thái úy ký duyệt khu qui hoạch vùng đất Thủ Đoạn biến mất trên Google. Điêu cười khảy:
- Giờ đố tướng công tìm ra, nó đã biến mất trên toàn cõi google...thế giới!
Đổng Trác gật gù:
- Ái khanh quá giỏi, đúng là David Copperfild chỉ đáng xách dép, nói đến dép ta mới nhớ... coi chừng dép bay vô mặt là nhục quốc thể lắm đó nha...
- Ngoài màn biến hóa khôn lường, thần thiếp còn màn "nuốt đất" tuyệt diệu lắm...
- Mau kể ta nghe...
- Kể thì kể... trong qui hoach vùng Thủ Đoạn, quan Thái úy duyệt...930 sào đất, chia ra...khu trung tâm cao cấp...770 sào, khu tái định cư cho dân Thủ Đoạn 160 sào. Thế nhưng thiếp dùng quyền lực đẩy dân tái định cư ra xa, thật xa khu Thủ Đoạn khoảng 10 đến 15 dặm, cho ở đó, thế là thiếp nuốt trộng 160 sào. Chưa hết...trong 930 sào đã duyệt đó, thiếp cho qui hoạch lại chỉ 737 sào thôi, trừ 160 sào đã nuốt trộng, thiếp nuốt nhẹ thêm 33 sào nữa....
Đổng Trác cả cười...
- Hay cho Điêu Ngoa, giỏi cho Điêu Ngoa...
- Có im đi không, ở đó mà hát tuồng! nghe này, thiếp còn ảo thuật biến hóa tiếp....80 sào đất đẹp ven sông Nại Hà với chiêu chuyển đổi mục đích sử dụng, ực một cái vô bụng luôn! Với màn ảo thuật này, thiếp nuốt vào bụng tổng cộng được 373 sào đất ! tướng công thấy có giỏi không nào?
- Rằng hay thì thật là hay, nghe qua ngậm đắng nuốt cay thế nào....ta thấy ái khanh có tài thật là có tài, nhưng ta thấy mất nhân tính quá...
- Mất là mất thế nào?
- Thì nàng ảo thuật kiểu chi mà nuốt luôn cả đất chùa chiền, đất nhà thờ...cũng không chừa, coi chừng quả báo! đúng ra chùa chiền và nhà thờ ở vùng đất Thủ Đoạn là di tích lịch sử, là di sản văn hóa, đáng lý ra phải giữ lại làm chứng tích lịch sử cho một vùng miền...có qui hoach hiện đại cỡ nào cũng giữ lại những chứng tích đó trong lòng , mới đúng văn minh chứ. Đằng này nàng cương quyết cưỡng chế, nuốt cho bằng được, có phải vì giá đất quá cao không?
Điêu Ngoa cười khảy:
- Chúa công biết hết trơn, kiểu ni nghề ảo thuật của thiếp dễ dẹp tiệm quá, nhưng chúa công thông cảm...cúm cho, đâu phải ảo thuật cho mình thiếp đâu, còn "nhóm lợi ...lộc", rồi..."sân sau...bếp" của Triều đình nữa chi?

THƯỜNG ĐOÀN - K9

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cận cảnhTrong hình ảnh có thể có: 1 người

KHÚC HÁT LÁ VÀNG RƠI


Ném viên sỏi vào miền quá khứ
Nghe cô đơn dậy sóng đến muôn trùng
Dang tay với tương lai màu hoang mạc
Bụi hồng trần giăng kín tận không trung

Đường thiên lý gót giang hồ chưa mỏi
Gậy trầm hương phiêu lãng bước đăng trình
Vén mây xám tìm ánh hồng soi sáng
Dẫm đêm mù xé toạc bóng bình minh

Ngựa tung vó bụi mù bay ngàn dặm
Đồng cỏ xanh ngọn núi phía chân trời
Dòng nước ngọt làn mi vầng trăng sáng
Hành trang gầy khúc hát lá vàng rơi ...

Nguyễn Tấn Lực - K6

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, tuyết, cây, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2018

VÔ ĐỀ


(Chút tản mạn trên đường đi)

Mới chớm đông ...mà ngày sao ngắn quá
Chưa kịp buồn, chiều đã lịm hoàng hôn
Nghe xa xôi chút giá lạnh trong hồn
Tay dụi mắt ...cố mơ mùa nắng mới !!!
Rồi nuối tiếc và tim như chới với ...
Nhìn hàng cây gần trụi lá ven đường ,
Thu đi rồi ... chôn giấu một mùa thương
Cây gạt nước rung lên .. tan giấc mộng ..

Nguyễn Văn Dự - K14

Trong hình ảnh có thể có: cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

RỒI MỘT NGÀY


Rồi một ngày ta cũng bỏ mây bay
Bỏ con gió lang thang trên đường dài
Bỏ ngày tháng ra đi không tên tuổi
Bỏ bước em về lặng lẽ giữa nhân gian

Hạt sương sớm còn treo trên tàu lá
Nắng đi quanh thả những sợi tơ vàng
Con kiến nhỏ dang tay chào ngày mới
Con bướm đa tình đùa những nụ hoa xinh

Ánh trăng khuya đi về qua ngõ nhỏ
Ngọn đông tàn thả xuống buốt hai tay
Đừng khóc thương lá rơi ngày ly biệt
Đừng buồn chi hoa nở sớm phai tàn

Ta đi về bước chân chừng ngắn lại
Kiếp phù du sớm rũ cánh bên đèn
Ngọn đèn đêm không còn chong đợi sáng
Chẳng còn chờ gà gáy gọi sang canh

Đường trăng khuya ai thả bước chân về
Bãi cát dài nâng niu từng tay sóng
Con còng nhỏ phơi mình trong nắng sớm
Gió tha mây rong ruổi khắp phương ngàn

Ngày ra đi đêm cuối xuống phai tàn
Con dế hát đêm qua con chim ca bữa nọ
Ta đã rót hồn ta qua từng ly rượu nhỏ
Tạ ơn đời ngày tháng mây bay

Quê hương ơi vườn cây xanh trái ngọt
Mai ta về với rừng núi ngủ yên
Thì xin em giữ giấc mộng ngoan hiền
Trần gian hỡi! Hoa thơm cỏ dại.

Đỗ Khương Bình - K16

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2018

VƯỜN HOANG LỐI NHỚ


(Đặc san 55 năm)

Ta trầm tích đáy vòm nhung nhớ
Lá khô buồn im thở lặng câm
Hè xưa chái cũ vọng âm
Vườn hoang lối nhớ cung trầm vọng đưa

Trăng phục sinh bờ xưa lẩn lút
Gió thì thầm heo hút bến yêu
Mắt nhòa sương khói cô liêu
Lần mò đêm trắng dấn liều gót chân

Bằng lăng tím bâng khuâng hoài tưởng
Bờ môi nồng mường tượng chiêm bao
Tháng ngày chìm đắm hư hao
Cành trơ trụi với cồn cào tiếng chim

Vòng tay nào sờ tìm gầy guộc
Mảng tường câm giá buốt linh hồn
Mốt mai sót đọng nụ hôn
Giữa trời hư lãng cô thôn mịt mù

Vũ Đan Huyền – k7