Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017
THƯ GIÃN CUỐI TUẦN.
ĐẾN BÀ NỘI CỦA THƯỢNG ĐẾ CŨNG PHẢI CƯỜI.
*Phim mới? xin thưa…hổng phải, phim cũ rích nhưng tính thời sự thì rất nóng, trước hết ta chưa vội xem phim mà xem xem bà nội của thượng đế, bả như thế nào đã, đó là một bà già nhăn nheo teo tóp có tuổi đời hằng tỉ năm, với khuôn mặt xương nhiều hơn thịt, lúc nào cũng méo mó, cau có và nhăn nhó, gần một tỉ năm nay bả chưa bao giờ cười, bởi lẽ có cố cười bả cũng không tài nào làm mở miệng được…nói vậy để cho thấy bà nội của Thượng Đế nó khác xa với bà nội của mấy em học sinh cấp 1 mà cô giáo bảo học sinh phải tả là…mái tóc bạc trắng như vôi, miệng móm rọm nhai trầu bỏm bẻm, lâu lâu lấy tay quệt cái mép một cái đỏ lòm…nhưng các em học sinh cứng đầu cứng cổ không nghe lời cô mà tả bà nội em còn “mướt” lắm, tóc bà đen thui mà nó quên tả là tóc tự nhiên hay do nhuộm, môi bà bôi son màu hồng chứ làm gì có đỏ lòm dữ rứa, sáng sáng bà tập Aerobic, chiều tập Gym, tối cởi xe tay ga đi khiêu vũ thể thao mà tục gọi là nhảy đầm tại các tụ điểm cà phê Bar nhạc xập xình điệu tango…chát chát chát chùm hum! Mấy bà nội này thì cười dễ lắm, cười suốt ngày, gì cũng cười…chứ bà nội của thường đế đừng hòng…
*Bây giờ, ta quay lại chuyện phim…Số là ông Lã Bất Thường kinh qua nhiều chức vụ trong cuộc đời cống hiến của ông, nào là phó chủ hộ, chủ hộ kiêm ủy viên kinh tài cho vợ, phó thường dân, rồi thường dân , làm thư ký tổ dân phố, leo lên tổ trưởng tổ dân phố, vân vân và vân vân. Đến bây giờ hạ cánh an toàn rồi, về vui thú điền viên tuổi già cùng vợ con và một vài bồ nhí từ thời còn đương chức, với khối tài sản khiêm tốn chừng dăm ba biệt thự, căn hộ cao cấp, một biệt phủ, dăm ha đất trang trại nuôi heo gà…cảnh. Vài xế hộp xoàng chừng vài tỉ, cổ phần chung vốn đâu khoảng chục công ty, vàng thì không có nhưng Dollar thì gửi ngân hàng thụy sĩ chừng vài triệu. Tưởng đâu hạ cánh an toàn, ai dè thanh tra phát hiện ra thời còn đương chức của ông có quá nhiều sai phạm, sai phạm chép ra dài như sớ táo quân, nào là buông lỏng quản lý, thiếu kiểm tra kiểm soát gây thua lỗ triền miên, thất thoát tài sản công tỉ tỉ, chỉ định thầu không theo qui đinh của pháp luật, bao che cấp dưới làm sai, đưa người không có bịnh đi nước ngoài chữa bịnh, ký cho nước ngoài đầu tư vượt quá thẩm quyền dẫn đến hậu quả môi trường khủng khiếp, làm kiệt quệ nền kinh tế đất nước… Tóm lại, tội của ông Lã Bất Thường đã rõ, tội rất lớn, ông càng làm thiệt hại cho đất nước bao nhiêu thì tài sản của ông tỉ lệ nghịch bấy nhiêu. Thế là ông bị kỷ luật thẳng cẳng, ông mà bị kỷ luật là chính xác, là quá đúng, chẳng oan Thị Màu thị mè gì hết, cứ rứa mà thi hành, pháp luật phải nghiêm minh, hoan hô pháp luật, tội của ông phải trừng trị thích đáng…
Thế là ông Lã Bất Thường khỏe re như bò kéo xe, rung đùi ngồi nghe bản án kỷ luật…phê bình nghiêm khắc từ năm một ngàn chín trăm lâu lắc đến năm 1985 khi còn làm phó thường dân, cảnh cáo từ năm 1985 đến năm 1992 thời gian làm chủ hộ kiêm ủy viên kinh tài cho vợ, cách chức Tổ trưởng dân phố từ năm 1990 đến 2010. Hoan hô pháp luật nghiêm minh, Công Lý đã được thực hiện cùng với Quốc Khánh, Quang Thắng và Vân Dung…Bà nội của Thượng Đế ngồi xem ở hàng ghế đầu bật cười ha hả, cười đã, bà ta cúi khom người xuống đất vội vã tìm kiếm cái gì đó…thì ra bà nội của Thượng Đế tức cười quá, không nhịn được, bật cười, làm rơi ra mười cái răng đã rụng mà mấy triệu năm ni nó vẫn bám trụ trong miệng, do bả không tài nào mở miệng ra được, hôm ni xem phim bả cười thỏa thích nên chúng mới có điều kiện rời vị trí, nhưng ác thay bả cười thì hàng tiền đạo chẳng có ai bảo vệ khung hành. Có lẽ vì thế mà bây giờ mới có câu…cười hở mười cái răng là vậy./.
THƯỜNG ĐOÀN- K.9.
TÌNH BẠN CHÚNG TÔI
Tình bạn của chúng tôi ngày xưa là thế đó. Nó hồn nhiên vô tư và trong sáng lắm! Tôi thật tự hào về quá khứ tốt đẹp trong tình bạn của chúng tôi. Hôm nay bất chợt nhìn lại hình năm cũ, một tấm hình khơi gợi trong tôi bao kỉ niệm.... Tôi vẫn nhớ như in về thời khắc chụp hình hôm đó và nhớ từng dáng đi, từng khuôn mặt, từng đức tính của mỗi bạn ngày xưa:
Nhìn vào hình chắc mọi người sẽ dễ dàng nhận dạng ra tôi. Một con người có vóc dáng khiêm tốn từ xưa đến nay và có hơi điệu đà một chút với 2 bím tóc. ( nói nhỏ nha! Lý do đơn giản là thích chụp hình và ưu ái là được ăn cả hình).
Ở hàng đứng, cách tôi một bạn (cái bạn không rõ nét) là Lê Thị Hường, Hường thường để tóc xỏa ngang lưng. Tiếp đến là bạn Nguyễn Thị Lệ Vân mà ngày xưa tôi hay gọi là "cô bé tóc mây". Tôi chưa thấy Lệ Vân để tóc dài bao giờ. Bên cạnh Vân là bạn Trương Thị Hồng. Cũng như Hường, Hồng ngày xưa hay thả tóc nửa lưng và có làn da như chính tên của bạn.
Sang hàng ngồi nhé các bạn!
Ngồi bên trái là nhỏ Thanh Trà người Quảng Trị rất dịu dàng thùy mị và tính tình phải nói thật hiền lành dễ mến. Giờ đây thật cách biệt nhau. Dù nhờ thông tin đại chúng, nhờ công nghệ hiện đại tiên tiến mà chúng tôi vẫn mãi bặt tin nhau. Tôi còn giữ thật nhiều tấm ảnh của cô bạn ngày xưa có dáng người thanh mảnh với mái tóc cong nhẹ ôm gọn bờ vai ấy nhưng bạn bây giờ ở đâu sao không lên tiếng hở bạn hiền?
Người ngồi giữa không ai khác hơn là cô bạn Trần Thị Hoài luôn năng động mọi nơi mọi lúc. Hoài ngày xưa dù nhà không gần chúng tôi nhưng mỗi lúc sang phà đến trường NTH Hồng Đức là chúng tôi phải đi ngang qua đó và vẫn thích ghé nhà cô bạn lém lỉnh hay làm trò cười cho các bạn. Tức cười nhất là Hoài hay ấn ngón tay trỏ vào má, đồng thời làm mắt lé là bảo đảm có đang rầu thuí ruột hay đang lo lắng cì chữa thuộc bài thì các bạn cũng phải bật cười vì cái trò tinh nghịch ấy. Bây giờ chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc nhau. Mỗi khi từ quê ra hay đi đâu xa về tôi thường ghé bạn và chúng tôi trao cho nhau những món quà bình dị mà thấm đượm một tình bạn thuở chung trường.
Người ngồi bên Hoài là bạn Lê Thị Lương. Lương cũng có tính tình chơn chất dễ mến. Ngày xưa chúng tôi thân nhau lắm! Có gì cũng chia sẻ cho nhau. Tôi, Lương và cô bạn trong hình không rõ nét kia là một nhóm 3 thật thân nhau vì nhà ở gần nhau và cùng chung học với nhau. Sau ngày lịch sử sang trang chúng tôi cũng bị nhiều ảnh hưởng và ít còn dịp gặp nhau nhưng trong tôi vẫn giữ mãi là một tình bạn chân thành trong sáng ấy.
Và cái người trong hình " không rõ nét" ấy, tôi cũng chẳng quên đâu mà lại còn nhớ nhiều hơn nữa các bạn ơi! Đó chính là Trần Thị Thanh Tùng. Tùng ít nói, tính tình chơn chất thật thà và rất đáng yêu! Khi bạn phát biểu thường rất nhỏ, có khi chỉ lí nhí thật khó nghe và bạn lúc nào cũng như thiếu tự tin (ngay cả lúc chụp hình) nhưng ngược lại Tùng rất thông minh, học giỏi. Chính điều này tôi càng quý Tùng hơn. Đây là cô bạn có cùng hoàn cảnh với tôi là chúng tôi từ nơi khác và cùng chuyển đến học trường Tiểu học An Hải Đà Nẵng vào niên khóa 1967- 1968 khi chúng tôi học lớp 5. (trước đó tôi học ở trường tiểu học Cẩm Kim Hội An). Tôi vào lớp ấy chỉ trước Tùng có 3 hôm nên tôi đã rất thiện cảm với cô bạn cùng cảnh ngộ như mình. Trong hơn một ngàn người thi vào lớp 6 thì bạn được xếp vào hàng thứ 10 đấy. Thật đáng tự hào vì mình có cô bạn toàn diện. Đây là cô bạn mà khi lên cấp 2 chúng tôi cùng chung lớp chung trường và chung cả con đường đi học. Ngày đó tôi vẫn thường đến rủ Tùng đi học vì nhà chúng tôi ở gần nhau. Lên đến cấp 3 dù chung trường, khác lớp nhưng chúng tôi vẫn tạo thuận lợi để chung đường đi học. Tôi làm sao quên được. Mãi đến bây giờ dù ở xa nhau, mỗi khi có dịp từ quê vào đến SG thì tôi vẫn dành ưu ái đến thăm bạn trước. Nhỏ tùng có gia cảnh cũng khó khăn nên bạn cũng ít có mặt đầy đủ trong những lần họp lớp, họp trường vì còn phải mưu sinh nhưng mỗi lúc gặp nhau thì chúng tôi thật giàu kỉ niệm khi chia sẻ cùng nhau. Và tình bạn ấy vẫn chẳng tàn phai theo năm tháng ....
Nếu dành thời gian để gợi nhắc về kỉ niệm xưa thì có lẽ tôi sẽ không đủ ngôn từ, văn tự để trang trải đâu các bạn ơi! Chỉ với một tấm hình nhỏ cũng đã gợi mở kí ức về một thời thơ mộng của tôi rồi. Đó cũng là lí do vì sao có nhiều bạn bảo tôi là người sống nhiều cho kỉ niệm nhất là kỉ niệm thuở học trò. Với tôi kỉ niệm nào cũng đẹp, kỉ niệm nào cũng đáng trân trọng và đúng như lời một người thầy đã nói:"Kỉ niệm thì không bao giờ cũ" . Dù thời gian có đẩy lùi cho kỉ niệm đi xa, dù xã hội có thế nào đi nữa hay cuộc sống của mỗi bạn có những thay đổi đến không ngờ thì tôi vẫn mong các bạn mình đừng đổi thay lòng với tình bạn vô điều kiện, một tình bạn trong sáng hồn nhiên mà chúng tôi đã dày công vun đắp!
PHAN THỊ HOA XUÂN - K6
Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017
TÌNH BẠN!
(Tặng bạn Ngô Sơn lớp trưởng 9C/K7 ĐG)
Thuở đi học tôi, bạn cùng chung lớp
Ngồi một bàn ấm áp, sát cạnh nhau
Chưa bao giờ phật ý chọc tình đau
Hay hờn dỗi để tình thành đêm tối
Bạn học giỏi hơn mình nhiều rõ trội
Mình yếu thua nhưng gắng sức học hành
Để mai sau được công toại danh thành
Và khi ấy niềm vui về nhân bội
Tuổi hơi lớn việc học mình muốn vội
Bởi tụi mình nói dối tuổi bốn năm
Để đêm về còn ngắm ánh trăng rằm
Nhẽ đáng ra mình phải đi tiền tuyến
Tình đôi bạn ngọt ngào như giai chuyện
Mà cội nguồn đến từ lúc tuổi thơ
Không thể quên thời gian có xóa mờ
Nhặt kỷ niệm viết bài thơ tình nhớ
Hòa bình đến tình chia đôi cách trở
Đất miền trung hai đứa ở hai đầu
Thật lâu lắm mới bắt được nhịp cầu
Vượt quan san tìm về ngày hội ngộ
Tình sống lại mạnh như dòng thác đổ
Ấm vào lòng đến tận mỗi con tim
Để không gian rộn rã bỗng im lìm
Nghe tâm sự tình xưa nay vẫn đẹp
Hai đứa mình bước sang khung cửa hẹp
Đời qua nhanh như khoảnh khắc mùa xuân
Và giờ đây đứng trước tuổi lục tuần
Còn gì nữa tình bạn luôn bất diệt.
Hồ Tiến Triển K7
Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017
BẢN TÌNH CA CŨ
(Tặng ca sĩ Lệ Thu – ndg)
Non sông còn lại bài ca cũ
Em hát làm chi nữa thêm buồn
Ngã ngựa. Cuối đời. Thân thất thổ.
Cuối đời nhớ nước. Lệ còn tuôn
Khi em hát bản tình ca cũ
Anh nghe sầu dâng tận phương này
Anh theo tiếng hát về quê Mẹ
Chiến tranh tàn lụn. Buồn vậy thay!
Nỗi đau nào trong bản tình ca
Mà em hát làm anh xốn dạ
Lưu vong hề! yên thân, đẹp mã
Non nước chờ ai. Kẻ lãng du!
Khi em hát bản tình ca ấy
Anh ấm lòng mơ ước buổi về
Em ạ. Có ngày anh trở bước
Quay về. Hôn lại mảnh đất quê
Khi nghe em hát. Anh nhớ quá
Nhớ xưa em. Lặn lội nuôi chồng
Nhớ thuở điên khùng. Quăng súng đạn
Nghĩ càng thêm hổ. Thẹn non sông!
Non sông còn lại bài ca ấy
Em hát còn anh. Chỉ đau lòng
Em hát làm anh. Không ngủ được
Đau lòng. Đau nước. Phận lưu vong!
Thèm nghe em hát. Nhưng khổ nỗi
Anh vốn tủi thân. Dễ nhớ nhà
Trời ơi! con quốc xa rừng khóc
Em đừng hát nữa. Bản tình ca .
Nguyễn Đông Giang
Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017
TIN BUỒN
Được tin cụ ông Đặng Diêu sinh năm 1924
Quê quán: Làng Mỹ Xá, Quảng Điền, Thừa Thiên Huế
Thân phụ chị An K/4 & chị Viên khóa K/6 chs Đông Giang-HHT
*Từ trần lúc 15 g ngày 23/04/ 2017 hưởng thọ 94 tuổi
*Lễ viếng lúc 08 g ngày 25/04/2017 nhằm ngày 29/03/ năm đinh dậu
*Lễ di quan lúc 06 g 30 ngày 27/04/2017 nhằm ngày 02/04/ năm đinh dậu
*Lễ an táng lúc 14 g 00 ngày 27/04/2017 nhằm ngày 02/04/ năm đinh dậu
*An táng tại nghĩa trang gia tộc: Làng Mỹ Xá, Quảng Điền, Thừa Thiên Huế
Thầy trò chs Đông Giang – HHT xin gởi đến gia đình lời chia buồn sâu sắc
Kính cầu nguyện hương linh cụ ông sớm được siêu thoát.
Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017
Thơ LÝ HOÀNG
Hoa tím rụng trời đêm mở lối,
đứng dừng chân tóc rối u buồn
Lắng nghe hồn vỡ chiều buông,
tan theo cơn gió tiếng chuông giáo đường
Đâu đây lòng những vấn vương,
một đi nửa ở nhớ thương cuối trời
Tình theo lá rụng chơi vơi,
tình ơi có biết một trời yêu đương
Áp thấp về ĐÀ NẴNG mù sương,
lòng thêm giá lạnh trên đường đêm nay
Phù vân ngàn dặm tình say,
hôn lên mái tóc tháng ngày hanh hao
Đêm nay tình chẳng trăng sao,
có chăng nỗi nhớ gởi vào trời đêm...!
LÝ HOÀNG – K8
Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017
THƯ GIÃN CUỐI TUẦN.
ĐẾN VỢ THƯỢNG ĐẾ CŨNG PHẢI CƯỜI.
*Phim mới ? Xin thưa, đúng vậy! đây là bộ phim mới vừa ra lò trên xứ sở thiên đường, nó ăn đứt bộ phim bất hủ “đến thượng đế cũng phải cười” của đạo diễn Jamie Uys. Ngay cái tên phim ta cũng thấy cái sự hài hước của phim đã hơn hẳn nội dung phim diễn ra ở bộ lạc người Sho ở sa mạc Kalahari mà diễn viên lừng danh Xi đã đóng, bởi lẽ…thượng đế lúc nào mặt cũng lạnh tanh cho ra vẻ quan trọng, ngày ngày ra uy nạt nộ cấp dưới, nên mặt mày cau có, nhăn nhó suốt, đố mà có được nụ cười…Thượng đế đã vậy, đến vợ của thượng đế còn lạnh lùng, cau có, quạu quọ gấp trăm lần thượng đế nữa, nên mua được nụ cười của bã, chắc khó còn hơn…tự mình đi làm sổ đỏ mà không thông qua …cò.
Nói chi xa, các bà vợ của chúng ta, có bao giờ thấy mấy bã cười chưa? lúc nào cũng mè nheo, nghiến ngầm ta đủ điều, lúc nào mặt cũng quẹo đau, nói vậy cũng có trường hợp ngoại lệ, đôi khi cũng có bà vợ nào đó “gì cũng cười”…mà ta hay nói đùa…sợi dây bị chạm. Nói thế để so sánh rằng phim của đạo diễn Jamie Uys đã làm thượng đế cười đã quá hay, quá sức hài rồi, còn bây giờ, phim của của xứ sở thiên đường lại làm cho vợ của thượng đế cũng phải cười, đủ thấy nó hài đến mức siêu đẳng, nó hay…ho đến mức cực…siêu đẳng !
*Phim mới này có nội dung như sau:
- Nhân vật thứ nhất: ông Trần Văn Truồng, nguyên là tổng thanh tra, ngài là một vị quan chức rất ư thanh liêm, cả một đời làm cán bộ cao cấp, ngài rất chí công vô tư, không hề tơ hào, xơ múi gì của công, cũng như của đút lót gì từ cấp dưới, cho đến lúc về hưu ngài cũng hoàn toàn vô sản, nhưng…từ lúc về hưu ngài lao động nông nghiệp cật lực ngày đêm, làm cực khổ đến nỗi… “đào đất thối móng tay”, ôi thương quá, cán bộ của ta cực khổ quá, nhưng bù lại, nhờ đào đất thối cả móng tay từ sau ngày về hưu mà đến nay cơ ngơi ngài tạo dựng được là…5 cái biệt thự khủng và căn hộ cao cấp, hàng ngàn m2 đất đai! xem phim đến đây, vợ của thượng đế không nhịn được, bật cười ha hả đến “són lệ” mà rằng…đã 60 tuổi mới bắt đầu làm nông, mà đã giàu thế , chắc nông dân xứ này suốt đời làm nông thì mỗi người ít ra cũng vài trăm cái biệt thự, dăm ba chiếc máy bay riêng…
- Nhân vật thứ hai: ông Nguyễn Dị Kỳ, ngày ông làm thanh tra tỉnh, tối về chạy xe ôm, vợ thì chăn nuôi heo, gà, sống tằng tiện. tích cóp từng đồng…ôi, tội nghiệp, tội nghiệp quá, thương quá, thương quá, làm tới thanh tra tỉnh mà tối về chạy xe ôm trong khi tôi làm trưởng thôn mà không dám chạy xe ôm kiếm thêm thu nhập vì sĩ diện, thế mà ngài làm được, ôi cán bộ đáng kính của dân, cho tôi xin ngàn lần ngưỡng mộ ngài, xin được ôm hôn thắm thiết ngài, hít hà ngài. Còn vợ của ngài, đáng tôn quí gấp ngàn lần ngài nữa, vợ của trưởng thôn tui còn ra vẻ ta đây vợ cán bộ, suốt ngày làm đẹp, đừng hòng trồng cây gì, nuôi con chi để phụ với chồng, trong khi bà đường đường là phu nhân quan chức cấp tỉnh, lại đầu tắt mặt tối nuôi gà, nuôi heo…ôi, đáng kính quá, ngưỡng mộ quá xá, xin phép ông cho tôi được hôn hít bà để tỏ lòng quí trọng. Như vậy, cơ ngơi mà ông bà tạo dựng được nhờ “chính sức lao động của mình” cũng xứng đáng thôi…xây dựng khu dinh thự khoảng 1ha trên đất nông nghiệp như phủ chúa thời xưa, gồm nhà 2 tầng chỉ…200m2, nhà bếp, nhà khách 91m2, nhà chòi 19m2, hồ bơi 153m2, hồ cá 80m2, kết hợp với nhà chòi 625m2. Xem tới đoạn phim này, Bà Trời (vợ Thượng Đế) cười bò lăn, bò càng, nước mắt hứng được một xô, hết cười bà bảo…ông này chạy xe ôm bán thời gian mà giàu mụ nội thế, huống chi mấy tay xe ôm thực thụ chắc mua biệt thự cùng với trang trại ở bên Mỹ rồi qua đó định cư hết rồi, hèn chi ở xứ sở thiên đường giờ chẳng thấy tên xe ôm nào cả.
Phim… đến vợ Thượng đế cũng phải cười, đến đây hết tập 1, mời độc giả xem tiếp tập 2 vào một ngày đẹp trời, có tựa…”đến bà nội của Thượng đế cũng phải cười”. Chào tạm biệt, hẹn gặp lại./.
THƯỜNG ĐOÀN- K.9.
Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017
BẠN THƠ
Có một anh bạn thơ
Không bởi YÊU thẫn thờ
Không tương tư lãng mạn
Chỉ bởi thích làm thơ
Một hôm sáng tinh mơ
Trên đường đang chạy bộ
Chợt gặp cô vươn thở
Thế là anh làm thơ
Một bữa nọ đứng chờ
Đèn qua đường ngã tư
Ven đường cô bán phở
Cảm hứng anh làm thơ
Có những chiều bâng quơ
Ghé công viên ghế đá
Nhìn cành hoa đang nở
Anh mơ màng làm thơ
Những đêm mưa trăng mờ
Tí tách…rơi từng giọt
Lỡ hẹn ai đang chờ
Anh quay về làm thơ
……………….………
Rồi một hôm tình cờ
Gặp người thân năm cũ
Bao niềm vui không ngờ
Anh viết thành tập thơ
Hồn thi sĩ nào ngờ
Một chiều buồn ngẫn ngơ
Anh kiếm tìm ngăn tủ
Thơ đi xa bao giờ…
Rồi cũng chuyện tình cờ
Cô hàng mua đồng nát (ve chai)
Tiếng rao nghe thánh thót
Ai bán giấy, bán thơ ?
TRẦN NGỌC ANH – K10
Không bởi YÊU thẫn thờ
Không tương tư lãng mạn
Chỉ bởi thích làm thơ
Một hôm sáng tinh mơ
Trên đường đang chạy bộ
Chợt gặp cô vươn thở
Thế là anh làm thơ
Một bữa nọ đứng chờ
Đèn qua đường ngã tư
Ven đường cô bán phở
Cảm hứng anh làm thơ
Có những chiều bâng quơ
Ghé công viên ghế đá
Nhìn cành hoa đang nở
Anh mơ màng làm thơ
Những đêm mưa trăng mờ
Tí tách…rơi từng giọt
Lỡ hẹn ai đang chờ
Anh quay về làm thơ
……………….………
Rồi một hôm tình cờ
Gặp người thân năm cũ
Bao niềm vui không ngờ
Anh viết thành tập thơ
Hồn thi sĩ nào ngờ
Một chiều buồn ngẫn ngơ
Anh kiếm tìm ngăn tủ
Thơ đi xa bao giờ…
Rồi cũng chuyện tình cờ
Cô hàng mua đồng nát (ve chai)
Tiếng rao nghe thánh thót
Ai bán giấy, bán thơ ?
TRẦN NGỌC ANH – K10
Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017
HẠNH PHÚC KHI TA BÊN MẸ!
Nhớ mẹ bạc lòng con đêm trắng
Bóng liêu xiêu bước dưới trời giông
Bụi đường phai nhạt màu mắt mẹ
Lá đổ muôn chiều nhặt mong manh...
Mẹ níu mưa về tưới lo toan
Mang tia nắng ấm sưởi cơ hàn
Biển đời mẹ gội bao mưa nắng
Đường dài muôn vạn dấu chân qua
Mưu sinh quang gánh còng lưng mẹ
Tấm áo mong manh rét tứ bề
Trời đông qua quít lưng cơm độn
Dành hết cho con những ấm nồng...
Tối trời hiu hắt ngọn đèn đêm
Trăng khuya mờ ảo trước hiên nhà
Vá chằm tấm áo cho con trẻ
Mai bước đến trường những hân hoan...
Mẹ cho con cả trời mơ ước
Cho lối con về phủ ngàn hoa
Khơi hồn con trẻ bừng sức sống
Tình mẹ sáng ngời giữa tim con!
Trên những con đường lá me bay
Mẹ dõi theo con bước thăng trầm
Nắm bàn tay mẹ - thênh thang lối
Bên đời có mẹ nắng xuân reo!
Hạnh phúc như mây trời lang thang
Hạnh phúc như ráng chiều mong manh
Con ôm chặt vào lòng muôn hạnh phúc
Cám ơn đời trong tình mẹ bao la...
................
Cám ơn đời ta có mẹ yêu thương!
Sài gòn 15/12/2013
HUỲNH THỊ THIỆP - K10
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
