Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Trăng nghiêng mấy độ




Tặng người nhớ bến sông Thu

__o0o__

Lối mềm bến nước sông Thu
Trăng nghiêng mấy độ phù du kiếp trần
Dòng trôi bước sóng bâng nhân
Sáo ơi chốn cũ bao lần buồn trông
Dấu xưa bằn bặt vân mồng
Lách lau quạnh quẽ bụi hồng chiêm bao

Thạch Thảo viên, Sunday, March 22, 2015
Vũ Đan Huyền K7

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

TA VÀ EM




Ta với em như mặt trời – trái đất

Từ thuở nào đã gắn kết cùng nhau

Ta thiết tha như sóng biển dạt dào

Em yêu kiều một tinh cầu quý phái.



Thở ban đầu ta ngàn tia nắng rải

Bên kia đồi em dáng nhỏ liêu riêu

Sầu tương tư theo lá đổ muôn chiều

Để nắng mai hẹn hò cùng sương sớm.



Bao xuyến xao thuở tình yêu mới chớm

Em thướt tha song lại rất kiêu kỳ

Ta độc hành ôm mãi khối tình si

Giận thì giận vẫn ngàn lần thương nhớ.



Đêm mơ hoang sợ tình ta tan vỡ

Trên đỉnh sầu vạn nỗi nhớ chơi vơi

Nếu một mai xa biệt cuối chân trời

Gom kỷ niệm đem chôn vào dĩ vãng.



Trời đất đã hẹn thề cùng năm tháng

Nên ngàn đời mãi quấn quýt bên nhau

Đẹp như thơ chuyện cổ tích trầu cau

Do duyên nợ khiến xui mình gặp gỡ.



Mặt trời kia và địa cầu muôn thuở

Vẫn đậm đà như muối mặn gừng cay

Tình đôi ta luôn mãi mãi nồng say

Nguyện kết đôi đồng hành cho trọn kiếp.



Nguyễn Quyền K6

The World's Biggest Cave: Hang Sơn Đoòng - Việt Nam


Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

THƯƠNG...




(diễn ý trên nền “lục bát ba câu”)

Thương em nhặt sợi chỉ hồng
Buộc vào nỗi nhớ phiêu bồng chút chơi
 
Cớ sao lại quá ngậm ngùi…!

Thương em nhặt sợi tơ vàng
Buộc trong tiếng sáo, cung đàn âm xưa
Niềm yêu biết mấy cho vừa…


Thương em nhặt sợi chỉ mềm
Buộc thương nhớ, buộc lãng quên nhạt nhòa
Tan theo những cánh mơ hoa…


Thương em đan chặt nỗi niềm
Ướm trong áo lụa phận duyên chửa tròn
Làn hương cũ, dấu tình son

Lại rười rượi nhớ, lại bần thần thương...



Mộc Miên Thảo

(Nguyễn Đăng Khoa)

VỀ NGHE SUỐI HÁT




Ai mang về núi bốn mùa
Sớm mai sương lạnh như vừa chớm đông
Mặt trời bẽn lẽn sau buôn
 
Là xuân về với ngực trần cao nguyên  
Trưa như mùa hạ đại ngàn  
Thu về tím ngát một hoàng hôn rơi  
Có từng hiu quạnh bên đời  
Mới nghe được suối hát lời thiên thu .


Nguyễn Văn Gia

THƠ TAN của Phan Thanh Cương & những vần thơ tiếp nối của Nhà thơ LUÂN HOÁN


Nhà thơ Luân Hoán viết: Vẫn được đọc FB của nhiều bạn, ngại "comment" tại chỗ nên những vui tay xin mang về đây các bạn đọc chơi rồi bỏ. Sẽ dán lên những đoạn đã viết khác, Đa tạ

THƠ TAN

sáng ra đứng ngắm mù sương
vần gieo ngồi nép góc tường chờ ta
tiếng người trong bếp quăng ra
câu thơ tan biến như là mù sương.(Tháng 19.5.2015 Phan Thanh Cương K8)



anh vào rút cái vạt giường
phết yêu mấy cái khiêm nhường lên bông
đánh tình mãi bằng hoa hồng
hoa không nở đủ mặn nồng tình ru


đây không phải là vũ phu
chỉ điều chỉnh lại những hư chiêu và
cảm ơn ngọn khói trong nhà
một cách thiết thực hơn ba hoa nhiều


cơ hội hâm nóng tình yêu
thơ tan tình ấm lên nhiều trong thơ
vui tay xía vô hàm hồ
thật tình anh xử sự cao tay rồi


bởi tình sẽ ghé mắt thôi
hết hồn khi đọc vài lời than thân
thi sĩ như một vị thần
có phép hóa giải bần thần rất riêng


kính chúc vuông bếp láng giềng
luôn đủ khói lửa triền miên bốn mùa
trời sinh tôi có tính đùa
lạ quen vẫn giỡn khó chừa, mong vui…



Luân Hoán
(mấy câu rửa mặt sáng nay 19-5-2015)

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Về trọ sao Kim




Rồi sẽ có 1 ngày ta trở lại ...
cỏ cây khô ..nham thạch của ngàn xưa
ta sẽ khóc ..xa bến bờ sông nhỏ ...
và sẽ buồn với tình mộng ..chiêm bao ...


vĩnh biệt nhau 1 mùa hè hẹn ước
về phương mô nghe gió gọi chim kêu
tình cũng rơi ..khi ngàn sao lấp lánh ...
bên kia trời sơn biển thét gào !! 


em cứ đi thời gian không níu lại
xiêm y xanh, giày dép cũng hao gầy
tháng năm cũ, mùa xuân vang vọng
ta sẽ đi, ai ngóng đợi sau hè ...??


thôi tạm biệt ..!! Cái trần gian tình ái ..
gởi lại Người, ta về trọ sao Kim
Đến rồi đi ..không bao giờ trở lại
mây của trời ..thôi hãy chớ van xin !! 


Phan Minh Ta K8

ĐỦ MỘT ĐỜI TA SAY




em vào thăm đôi bữa
rồi cũng phải về thôi
để lại một trời nhớ
mùa nối mùa khôn nguôi

từ chia sông rẽ suối
tình ít nhiều hư hao
em quê nhà lận đận
ta biển rừng lao đao

chưa một lần dám nghĩ
ngày sông suối ngược nguồn
trăng mật đêm nhật thực
giữa nghìn trùng đại dương

ta nhìn em ứa lệ
em ngó ta ngậm ngùi
ba mươi mùa dâu bể
chia sao hết buồn vui

quế trầm chưa mấy nỗi
đã đến hồi hương bay
cuộc tình em gửi lại
đủ một đời ta say...

nguyễn đăng trình

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

NỤ CƯỜI- NƯỚC MẮT




đôi môi mở được nụ cười
đôi mắt khép được màu trời thâm đen
ra vào khép mở nặng, êm
bên trong cánh cửa dữ, hiền nằm chung
một mai Bách vắng còn Tùng
mắt môi ở lại tắm cùng giọt sương.

Sài Gòn 16.05.2015
Phan Thanh Cương K8

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

TÌNH CŨ...




Gặp người xưa ở phố xưa
Mấy mươi năm vẫn đong đưa mắt nhìn
 
Vẫn còn rạo rực con tim  
Như hồi hai đứa chúng mình hẹn nhau  
Bây giờ dẫu đã bạc đầu  
Nhìn nhau vẫn thấy trong nhau thẹn thùng
Hỏi em còn nhớ hay không  
Nụ hôn ngày ấy cay nồng môi nhau...
Phố xưa nhè nhẹ hương cau
Người xưa dẫu có đi đâu cũng về!


Đông Yên ( Lương Thanh Liêm)