Thứ Tư, 17 tháng 6, 2020

HỔNG DÁM ĐÂU!


Nhớ quá người ơi tuổi bắc cầu
Thương hùa thương hủy buổi quen nhau
Ngẩn ngơ hai đứa ngồi chung lớp
Anh hủa nhà em,…"hổng dám đâu"!

Năm tháng dần trôi lạ hoá thân
Mười dãy bàn trong lớp cũng gần
Lớp trưởng xếp chia mình gần nhất
Hủa bài, quay cóp miết càng thân

Rồi tuổi lớn dần dáng làm duyên
Yêu sao đôi má lúm đồng tiền
Anh khen xinh đẹp em trừng mắt:
“Hổng dám đâu à, chớ nói điên…”

Nhớ bữa chào xuân, hội trại xuân
Ba lô anh cõng lắm đồ cần
Vui sao hai đứa cùng chung trại
Em gởi củi, nồi,…muốn còng lưng

Nhớ miết cái bài thơ mến thương
Yêu thầm không nói, viết báo tường
Em ban văn thể nên kiểm duyệt
Bài thơ thương cảm hoá tai ương,…

Rứa rồi thời thế lại đổi thay
Chiến cuộc hung hăng cướp mất ngày:
Đợi nói tiếng yêu từ dạo ấy
“Hổng dám đâu…” rồi, mãi chia tay ?

Trần Ngọc Anh - K10
(Hình minh họa từ Internet)


CÓ PHẢI NGÀY MAI EM SẼ QUA ĐÂY


Em lẩn đâu giữa sáu chục triệu người *
Tóc ngắn hay dài xôn xao hương gió
Da ngăm đen hay trắng màu hoa nhớ
Suốt một thời trôi nổi ước mơ anh

Có phải bây giờ em ở trong tranh
Chưa bước ra e vướng tình hệ lụy
Mặc anh chờ đến cuối cùng thế kỷ
Vẽ hình em theo trí tưởng màu hồng

Có phải vì chưa dứt số long đong
Ta ngơ ngác mỗi phương đời mỗi đứa
Thật nguyên vẹn nhưng chỉ là phân nửa
Của nhớ thương chưa biết gởi về đâu

Có phải mai này em sẽ qua đây
Bờ cỏ mượt lối vườn hồng để ngõ
Tình trăm năm mới gặp giờ hoàng đạo
Đất hóa lành - chim đậu xuống trên vai

Dù bất ngờ em có thật là ai
Anh vẫn hẹn cùng một lần như thế
Tình yêu đẹp như ước mơ thầm kể
Trong thơ anh luôn hiền dịu hương đời

 Nguyễn Hữu Thụy K3 - Sàigòn 1986*
Trích từ tập thơ HOA TIM


Thứ Ba, 16 tháng 6, 2020

TÌM VỀ


Thời áo trắng
Hàng cây nghiêng lá
Buổi tan trường
Gót nhỏ thướt tha
Dáng nghiêng hoa nắng
Rải chan hòa
Ngày thật đẹp
Như thiên thần huyền thoại
Xin cầu nguyện
Cho con người dừng lại
Áo trắng ngoan hiền
Sẽ mãi nét trinh nguyên
Những đôi mắt
Không vướng bụi ưu phiền
Hoa sẽ nở
Trong nụ cười miên viễn ...
Những buổi chiều
Còn giăng mây tím
Áo trắng về
Theo gió quyện tung bay
Thuở học trò
Là vẻ đẹp đắm say
Hoa tuổi ngọc nở đầy trên lối nhỏ
Và nỗi nhớ
Nỗi nhớ không màu!

Điệp Nguyễn K7


Thứ Hai, 15 tháng 6, 2020

THỜI HỌC SINH YÊU DẤU.


Mình đang đi cuộc đời chưa chấm hết
Nghe tiếng Ve đã bao kiếp luân hồi
Tiếng Ve nào cũng thương mái trường thôi
Gợi nhớ lại một thời qua tuổi ngọc

Đường phía trước có lối ngang, nẻo dọc
Đời học sinh một hướng ngắm bình minh
Chan chứa, thơ ngây, sâu đậm, chân tình...
Chào thân ái kết vòng hoa chung thủy

Nhớ tuổi ngọc là nhớ tình tri kỷ
Thầy cô, bạn bè, phấn bảng... yêu thương
Cho ngày mai khi xa ghế nhà trường
Tâm ước nguyện là tương lai tốt đẹp

Ôm nhung nhớ nâng niu từng sợi thép
Cùng đắp xây tòa kỷ niệm lâu dài
Để khi mình tóc bạc với tương lai
Ghi dấu ấn của tuổi thời thơ trẻ

Cây phượng vĩ theo đời xanh tươi khỏe
Đợi hè về khoe sắc thắm tình yêu
Một tâm tư khi nắng hạ sang chiều
Thương dĩ vãng thời học sinh yêu dấu.

Bình Thuận ngày 13/06/2020
Hồ Tiến Triển - k7


Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2020

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN.


QUÂN SƯ… GIA CÁT LƯỢM


Lưu Bị Gậy trị vì xứ Kinh Hãi, từ sau ngày kết nghĩa Vườn Điều, ba anh em uống máu ăn thề cho đến nay, Quan Vâng Lời và Trương Phỉ Phê vẫn một lòng một dạ trung thành thờ chúa Lưu Bị Gậy, nhưng… người có công giúp cho Bị Gậy giữ vững cơ đồ lại là nhân vật khác, người nổi tai tiếng trong giới giang hồ ai cũng biết, đó là quân sư quạt điện… Gia Cát Lượm!

Kinh Hãi là một xứ sở rừng vàng biển bạc, tài nguyên bao la, thứ gì cũng không thiếu, người Kinh Hãi cần cù, nhẫn nại, siêng năng…nhưng, dưới sự lãnh đạo tài tình của Lưu Bị Gậy và cố vấn Gia Cát Lượm, xứ Kinh Hãi cứ mãi lẹt đẹt, không chịu phát triển, không chịu …lớn.

Cảm thấy nhục nhã và xấu hổ với các lân bang kế bên mình, chúng nó chẳng là cái đinh rải đường gì so với mình mà chúng vượt mặt chẳng nể mũi, Bị Gậy truyền cho Quan Vâng Lời, Trương Phỉ Phê cùng Gia Cát Lượm tiến hành điều tra làm rõ nguyên nhân.

Sau thời gian tiến hành thực địa, ngâm cứu, thuộc hạ của Lưu Bị Gậy có báo cáo bằng văn bản, có thể tóm tắt như sau:

- Quan Vâng Lời: Xứ Kinh Hãi của chúng ta tuy người dân cần cù, siêng năng, nhưng vật chất làm ra không đủ cho quan chức phá, cái đám quan lại thì mười người hết chín người rưỡi ăn tàn phá hại, phá tàn canh…khổ qua! Suốt ngày cứ lo vơ vét, mánh mung tư túi, đất nước không nghèo mới là chuyện lạ.

- Trương Phỉ Phê: Quan chức của xứ sở Kinh Hãi chúng ta có học hàm, học vị rất cao, bằng cấp chất đầy nhà, số lượng giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ đứng đầu khu vực, tuy nhiên…chất lượng bằng cấp thì rất…kèm nhèm, hên xui, đa số chỉ để làm kiểng trưng bày, vậy thử hỏi làm sao đất nước phát triển cho được?

- Gia Cát Lượm: Quan xứ Kinh Hãi thừa tiền, thừa quyền, nhưng rất thiếu lòng tự trọng, làm sai không bao giờ nhận sai, tìm mọi cách đỗ thừa hoàn cảnh, đẩy trách trách nhiệm cho tập thể rồi xù, hầu như không có khái niệm từ chức, càng sai càng cố giữ ghế, nghe đồn…các quan vô cùng tham lam, chạy chọt kiếm cái chức được rồi là chăm băm lo vơ vét cho bản thân, cho gia đình, dòng họ…

Lưu Bị Gậy thở dài ngao ngán:

- Tình trạng xứ Kinh Hãi xập xệ như thế này là do…ta, năm này qua năm khác cứ nhắm mắt nghe báo cáo…láo của tụi bây, lúc nào năm sau cao hơn năm trước! Thôi thì biết làm thế nào được, giờ thì ngân sách cạn kiệt, nợ công chất chồng…Này, Gia Cát Lượm tiên sinh, ngươi là một quân sư giỏi có 102 như mì…chua cay, ngươi mau tìm cách hiến kế cho Kinh Hãi vượt qua cơn bĩ cực này xem sao?

Cát Lượm vểnh râu cười rất chi ngạo nghễ:

- Chúa công khéo lo, thiếu gì cách để ta moi tiền…phải nghĩ ra chứ, tôi hiến vài kế thế này…thứ nhất sau mùa đại dịch, thiên hạ đổ ra đường… ngựa xe như nước, áo quần như nêm, ta ra ngay cái quyết định kiểm tra không cần lỗi tất cả ngựa xe trên đường cái quan cũng như…đực quan, tha hồ thu tiền phạt, riêng chuyện bảo hiểm dân sự, lâu ni người dân không hề mua, bởi có mua cũng như không mua… nếu xảy ra chuyện hai con ngựa tông nhau sức đầu mẻ trán, đố ai lấy được đồng bạc nào từ các công ty bảo hiểm, nhưng sau quyết định này dân lại đổ xô đi mua bảo hiểm đối phó, chứ chẳng mong được hưởng quyền lợi gì, thế là các công ty bảo hiểm hốt, tất nhiên ta cũng được hưởng phần % cộng thêm lại quả! Ôi dào, lại nghỉ thêm các chiêu khác nữa chứ…tỉ như qui định xử phạt khi chạy xe ngựa quên gạt chân chống nè, phải bật đèn xe ngựa kể cả ban ngày nè …qui định đã ra rồi thì tha hồ phạt, cứ thế thu tiền!

Lưu Bị Gậy gật gật cái đầu như những quan đại thần khi dự hội nghị bô lão:

- Ta chịu ngươi, nếu còn chiêu nào nữa, tiên sinh nói luôn…

- Dạ còn nhiều…tỉ như tính chuyện kiểm tra khí thải xe ngựa… thu bộn tiền, rác thải tính ký thu tiền…cũng kiếm bộn tiền, đọc báo điện tử trả phí…cũng bộn tiền!

Lưu Bị Gậy cười ha hả, vuốt mấy sợi râu bạc:

- Thật không hổ danh là Quân sư quạt điện, tên của ngươi là Gia Cát Lượm quả không sai, hể “hở ra là lượm liền”!


Thường Đoàn - K9 (tháng 6/20)



Chùm thơ MAI MỘNG TƯỞNG


CHỨA CHAN ÂN TÌNH

Phải chăng
Sắp đặt do trời
Nên chi
Ta đến cuối đời quen em
Vần thơ
Lặng lẽ xuyên đêm
Ru em trọn giấc
Dịu êm
Say nồng
Xin trời
Đừng thổi gió đông
Cho nàng ấm áp
Mà trông thơ tình
Ta đâu lẻ bóng một mình
Trong tim đã có
Bóng hình em yêu
Bên nhau
Sớm sớm
Chiều chiều
Ta từng chia sẻ
Bao điều gian nan
Mai nầy
Ta có đi hoang
Không quên kỷ niệm
Chứa chan ân tình


GỌI SÓNG XÔ BỜ
                                                   

Đêm biển lặng
Thuyền buông câu giăng lưới
Gió thì thầm
Chờ đợi bóng trăng xa
Bạn thuyền vui
Chúc nhau ly rượu đắng
Rồi ngọt ngào luyến láy
Khúc dân ca
Ai lặng lẽ
Thầm thương bờ cát trắng
Khao khát tình
Đắm đuối
Thuở hồng hoang
Khi biển lặng
Chỉ lăn tăn mặt nước
Chưa kịp xô bờ
Sóng đã nhanh tan
Và bờ cát
Cũng muôn năm thèm khát
Sóng biển vỗ về
Mơn trớn vuốt ve
Chỉ có gió
Mới không ngừng chứng giám
Sóng dập dềnh bờ bãi
Gióng tai nghe
Và như thế
Dẫu ngàn năm sóng vỗ
Bờ vẹn nguyên chung thủy ngóng trông thôi
Mùa dông tố
Sóng bạc đầu thương nhớ
Bạn thuyền buồn
Nhấp rượu chẳng mềm môi.

MAI MỘNG TƯỞNG - K6

SỢI.


Gởi miền Trung sợi buồn vương sợi nhớ
Sợi thẩn thờ, khắc khoải ngóng từ xa
Sợi yêu thương cẩn thận gói làm quà
Sợi lưu luyến đợi chờ tình viễn xứ.

Sợi suy tư viết vần thơ tâm sự
Sợi ngậm ngùi đếm dòng chảy thời gian,
Sợi cô đơn ray rức đến ngỡ ngàng
Sợi vương vấn bồi hồi ươm nỗi nhớ.

Sợi vu vơ đan vòng tay rộng mở
Sợi thân tình kéo ta lại gần nhau,
Sợi thời gian dẫu có nhuốm bụi sầu
Xin giữ lại... sợi tơ...tình kết nối.

Lê Thị Ngọc Yến - K8
Ngày 9/6/2020.



Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2020

VÔ ĐỀ


Em có nhớ con đường ngày đến lớp
Hai đứa mình đi dưới một rừng dương
Thuở ấy nghèo chẳng dám ngỏ lời thương
Cứ mặc cảm mình sẽ làm em khổ
Hai bờ vai hai chúng ta gầy nhỏ
Yêu nhau rồi nghèo khó sẽ thành đôi
Đừng trách nghe em cái thuở non người
Nghĩ sâu nhất giờ bỗng thành ngốc nhất
Không yêu đương cả hai ta đều mất
Một đời người ngơ ngác ngóng trông nhau...

Hữu Cảnh - K15 (12-06-2020)

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2020

KÝ ỨC TRƯỜNG XƯA


Về nghe biển hát bờ đông ấy
Đứng ngắm trường xưa buổi thiếu thời
Bóng nắng thuở chờ cơn gió cát
Đồi vàng nhớ Hạ nóng bừng hơi
Đông Giang vọng trống trường thu trước
An hải còn đây chốn biển trời
Bao lớp người qua nhoà bụi phấn
Muôn người chung ước vượt trùng khơi

Trần Ngọc Anh - K10