Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

Chùm thơ Nguyễn Văn Gia 22


K Ị C H  C Â M

Đạo diễn giỏi tay nghề
Diễn viên hóa kẻ câm
Rồi ai cũng có thể
Là diễn viên kịch câm .



H I Ề N  T H Ê

Em thật như ... không khí
Mà lắm lúc ta quên
Chỉ khi gần ngạt thở
Mới tính chuyện ăn năn !


GIAO THÔNG THỜI THỔ TẢ

Ra đường như ra ... trận
Sống chết quả khó lường
Thôi phú cho số mệnh
Khi bước chân ra đường .

 ( Hình Bảo Mai)


X A   X Ư A

Mưa giăng mờ phố nhỏ
Như níu bước chân buồn
Ta rêu phong đứng đó
Nhớ một người sang sông .


T Ì N H  &  T H Ơ

Thường quanh một nhan sắc
Đám nam nhi ngẩn ngơ
Không yêu - không cưới được
Giận quá - cho vào thơ .


C Á I  S Ợ

Len cả vào giấc mơ
Đến hạt cơm quả cà
Một ngọn gió phất phơ
Cũng nghi nan lo sợ .


L Ẽ  B I Ế N  D Ị C H

Chẳng có gì bất biến
Thành đồng cũng tan hoang
Nực cười cái vách đất
Cũng muốn mình muôn năm !

Nguyễn Văn Gia

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

HẠT BỤI




Em hạt bụi, ta là hạt bụi
Lang thang nơi cuối nẻo phù trần
Gặp nhau cũng là giờ hoát ngộ

Mà lìa xa chưa kịp hóa thân

Mai kia ta lại về với bụi
Em một vì sao lạc cuối trời
Nhớ nhau vũ trụ thành nhật thực
Trên mộ phần một ánh sao rơi


Huỳnh Văn Mười K7

CHS ĐÔNG GIANG TẠI SAIGON VIẾNG ĐÁM TANG THÂN PHỤ ANH ĐOÀN XUÂN HIỂN K2


Chiều ngày 3/1/2015, các anh chị: Đỗ Xuân Khẩn, Đức Thông, Việt Bình, Thúy Liễu, Huỳnh Thị Thiệp & Bích Hà đại diện anh chị CHS Đông Giang tại Saigon đến viếng và chia buồn cùng gia đình các anh Đoàn Xuân Hiển, Đoàn Xuân Mỹ, Đoàn Xuân Bàng.



Cuối đời NHÌN LẠI của Thy Hảo TRƯƠNG DUY HY

 



Chúng tôi đã có lần giới thiệu về nhà Biên khảo Thy Hảo TRƯƠNG DUY HY, Ông là bạn và  là đồng nghiệp trước đây với vợ chồng thầy Nguyễn Bang và cô Phong, Ông đã phát hành nhiều cuốn sách biên khảo: Nữ sĩ Huỳnh Thị Bảo Hòa, Ngũ Phụng Tề Phi và các danh xưng tôn quý khác của sĩ tử Quảng Nam. Trên đường đi tìm Tú Quỳ – Nhà thơ trào phúng Quảng Nam
   Hôm nay nhân dịp đầu năm mới chúng tôi ghé thăm Ông, được biết Ông đang biên soạn cuốn Cuối đời NHÌN LẠI, dự kiến in thành 4 tập mỗi tâp 300 trang. Cuối đời NHÌN LẠI tập I gồm nhiều chương như: Đôi điều cảm nghĩ về Quảng nam trong lịch sử dân tộc;  Quảng nam tỉnh phủ; Quảng Nam – Cái nôi khởi xướng Duy Tân hội và phong trào Đông Du; Hội thảo Khoa học – Tưởng niệm 80 năm ngày mất Phan Châu trinh ( 24.3.1926 – 24.3. 2006);…Tìm lại tác giả đích thực cho “ HỒ TRƯỜNG” vấn đề còn ở phía trước; Bài tham luận gửi đến buổi hội thảo khoa học nhân ngày tưởng niệm Phan Khôi tháng 10 năm 2014 tại Quảng Nam; “ Hát bội chớ tuồng chi”..
  Trong chương Tưởng nhớ 80 năm ngày mất Phan Châu Trinh tại Hội trường Thống Nhất Tph HCM ông đã ghi lại những nội dung phát biểu của Ông: “Trong một cuốn sách có nhan đề PHAN CHÂU TRINH TOÀN TẬP ( 2 tâp) do các nhà sử học CHƯƠNG THÂU chủ biên cùng DƯƠNG TRUNG QUỐC và chị LÊ THỊ KINH biên soạn, Nxb Đà Nẵng ấn hành năm 2005 có đưa nhận xét sai lầm của nhà thơ TỐ HỮU đối với sự nghiệp của cụ Phan. Cụ thể, nguyên văn hai câu sau được trích trong một bài thơ TỐ HỮU:
“ Muôn dặm đường xa biết đến đâu
Phan Châu Trinh lạc lối trời âu…”
  Ông phát biểu: Cụ PHAN CHÂU TRINH mà lạc lối trời âu à? Cụ cùng ông HCM, Phan Văn Trường, Khánh Ký ..tạo lập những hội đoàn Việt nam yêu nước, trực diện đấu tranh cho độc lập thống nhất đất nước ngay trên đất Pháp để phải chịu tù tội ở SANTE’,..Ông nói  chính quý vị đầu ngành của sử học lại thiếu công bằng khi đưa lời nhận xét sai lầm này của TỐ HỮU vào sách mà ông tin tưởng nó sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến các thế hệ kế thừa chúng ta khi nhận xét về CON NGƯỜI VÀ TÀI ĐỨC CỦA CỤ PHAN CHÂU TRINH – MỘT ANH HÙNG CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM ĐẦU THẾ KỸ XX., Ông còn khẳng định Cụ Phan Châu Trinh quả thực không phải là “ NHÀ CẢI LƯƠNG”, “NHÀ CẢI CÁCH” mà Cụ Phan  Châu Trinh là NHÀ CÁCH MẠNG TIỀN BỐI, LÀ NHÀ VĂN HÓA, NHÀ GIÁO DỤC, NHÀ ĐỔI MỚI của dân tộc Việt nam đầu thế kỹ XX.”
  Hay trong MỘT NGHI VẤN QUA LỜI TỰ HỐI CỦA Lô Giang NGUYỄN VĂN MÃI trong vụ án chí sĩ TRẦN QUÝ CÁP 1908. Trong tư liệu ông có đề cập một bài mang tính “ tự hối” của NGUYỄN VĂN MẠI hiệu Tiểu Cao trong hồi ký “ LÔ GIANG TIỂU SỬ” ( NGUYỄN VĂN HỒI KÝ NẦY BẰNG CHỮ HÁN, do người con thứ 8 của ông là Nguyễn Hy Xước phụng dịch ra quốc văn, in roneo)
 Ông viết “ khi Cụ Trần Quý Cáp đến Ninh Hòa thì cũng là lúc ông Phạm Ngọc Quát, Án sát Phú yên lảnh Bố chánh tỉnh Khánh Hòa cùng Nguyễn Văn Mại quyền chưởng Thuận Khánh tổng đốc quan phòng Ninh Hòa, sau đó là án sát , vì vậy vụ án cụ Trần, ông Mai đích thực là vị quan trực tiếp nhận trách nhiệm mà chính ông tự nhận vào mình..?
  Ông viết:  Theo chính sử, cụ Trần Quý Cáp thọ hình tại bãi sông Cạn, làng Phú Ân, phủ Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa ngày 17-5 Mậu Thân ( 1908), sau khi Cụ Trần Quý Cáp thọ hình, để tưởng thưởng cho Phạm Ngọc Quát được chuẩn thăng Tuần Vũ Hà Tịnh, còn Nguyễn Văn Mại thăng chuẩn Bố Chánh. Theo Ông Trương Duy Hy khi trao đổi với Ông Phan Duy Nhân, cả hai ông đồng cảm nhận: Vụ án Trần Quý cáp thực ra đã được bọn Nam triều bù nhìn và tay sai đắc lực của thực dân Pháp đã có chủ trương loại bỏ những chí sĩ yêu nước, những thành viên trong các phong trào Duy Tân nhưng chưa có bằng chứng cụ thể nên khi bắt được thủ bút của cụ Trần Quý Cáp xem như có bằng chứng Trần Quý Cáp đồng lõa với người cự sưu kháng thuế ở Quảng nam, chúng cần phải khử trước để đe dọa…nên bằng mọi thủ đoạn chúng phải thi hành càng gấp càng hiệu quả, vì thế mà đương thời được các  cụ  gọi đó là cái án “mạc tu hữu” ( chẳng cần có, không cần có chứng cứ cũng vẫn làm án)…”
  Đọc Cuối đời NHÌN LẠI, đây là dịp Ông hệ thống lại những bài tham luận, những phát biểu của Ông trong các Hội thảo, cũng là dịp Ông ghi lại những tư liệu quí về lịch sử Quảng nam… giúp chúng ta dễ dàng nhận biết lịch sử của một số lĩnh vực : Học Vấn; Lập Thuyết ; Báo chí, nghiên cứu phê bình, dịch thuật, văn, thơ của Quảng Nam trong lịch sử dân tộc.

TN K6 

TIN BUỒN

THÀNH KÍNH CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH ĐOÀN XUÂN HIỂN K2, ANH ĐOÀN XUÂN MỸ K5, ANH ĐOÀN XUÂN BÀNG K11

 
.
.
. .
.


TIN BUỒN

Chúng tôi thương tiếc và kính báo tin:
Thân phụ anh Đoàn Xuân Hiển K2, anh Đoàn Xuân Mỹ K5, anh Đoàn Xuân Bàng K11


Cụ ông ĐOÀN XUÂN CHẾ

Sinh năm 1928, quê quán Hà Đông
Đã tạ thế hồi 19g00 ngày 2 tháng 01 năm 2015
Tại tư gia.
  Hưởng thọ 88 tuổi. 

Lễ nhập quan hồi 8h00 ngày 3 tháng 01 năm 2015
Linh cữu được quàn tại số 1 Ngô Tùng Châu, phường Hiệp Phú, quận 9, Tp HCM.
Lễ viếng: 10:00 ngày 3 tháng 01 năm 2015
Lễ động quan lúc 08h00 ngày 6 tháng 1 năm 2015.
An táng tại Nghĩa trang Hội Tương tế Bến Tre, tỉnh Bình Dương
 
* * *
 
Thầy cô và anh chị CHS Đông Giang trong nước và Hải ngoại xin dâng lời cầu nguyện hương linh Cụ Ông sớm được siêu thoát.
Chúng tôi xin được sẻ chia nỗi đau mất mát to lớn nầy đến anh Đoàn Xuân Hiển K2, anh Đoàn Xuân Mỹ K5 và anh Đoàn Xuân bàng K11 cùng tang quyến.
 
.


THÔNG TIN VỀ VIỆC VIẾNG ĐÁM TANG THẦY LÊ VĂN RƠI


Chương trình CHS ĐG-HHT tại Đà Nẵng tổ chức đi viếng đám tang thầy Lê Văn Rơi:
- 14:00 thứ Hai ngày 5.1.2014 tập trung tại nhà anh Nguyễn Văn Quang, số 57 đường Mai Hắc Đế, quận Sơn Trà, Đà Nẵng.
- Đến Huế tổ chức đi viếng
- Ở lại đêm tại Huế
- Sáng ngày 6.1 anh chị CHS tiễn đưa linh cữu Thầy về nơi an nghỉ cuối cùng trước khi về lại ĐN.
 Chúng tôi xin được thông tin đến anh chị CHS được biết, anh chị nào cùng đi thì xin mời đến nhà anh Nguyễn Văn Quang theo địa chỉ và ngày giờ trên.
  Mọi chi phí của chuyến đi cùng nhau san sẻ.
**********************************************************************************************************

Ngoài ra chúng tôi giới thiệu một số hình ảnh viếng đám tang Thầy trong những ngày vừa qua:


  Vòng hoa và phong bì của thầy Hiệu trưởng Lâm Sĩ Hồng và các thầy cô: thầy Bang, thầy Quyền, thầy Trung, thầy Bạn, cô Cúc Hương, cô Bích Hà, cô Thu Hà, cô Hồng Khanh và các em CHS Thu Nhi, Hiền Thục.




Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

HOA VẠN THỌ


Sáu năm rồi, không mua bông vạn thọ
cho Mẹ hiền, 2 giỏ Mẹ vui
Tết năm ni, không mua bông thọ
tôi về thăm nhà nhỏ bùi ngùi ...


Không bóng Mẹ, một ngày ra ngõ
đón thằng con xuôi ngược "Sài Thành"
Mẹ cắt cỏ, hái rau .."thương cún "
ụt ịt heo ...
tay mẹ mát lành ...


Tết ni về thăm nhà Mẹ
hoa quỳnh anh lát đát ít bông
hoa quì dại ...một thời rực rỡ
nay chỉ còn cành lá chơ vơ ...


Tết ni về thăm nhà Mẹ
tràm bông vàng cây đứng hoang vu
cái giếng khoan một thời giếng ngọc ...
lặng thinh sầu không "điện 3 pha" ...


Đèn nê - ông trong nhà hư nát
cây nô - ên gục ngã u hoài ...
áo dài nâu Mẹ đi chợ Tết ...
nhạt phai màu đậm nét niềm đau ...


Mẹ yêu ơi! Tết ni không về nữa
cho một ngày ta nhớ Mẹ thôi
nhớ Cha con, tháng 5 ngày nọ ..
rời trần gian về chốn hoang liêu ...


Tết Ất Mùi không hoa vạn thọ
Để bây chừ nhớ Mẹ thương yêu!!


Phan Minh Ta K8

Những nơi bạn có thể đứng cùng lúc trên hai quốc gia


Anh Đỗ Xuân Quang sưu tầm giới thiệu đến anh chị :Những nơi bạn có thể đứng cùng lúc trên hai quốc gia


Trên thế giới vẫn tồn tại các đường biên giới hòa bình khiến nhiều du khách khi ghé thăm đều thích thú chụp ảnh trong tư thế hai chân đứng ở hai đất nước khác nhau
1-1807-1419846388.jpg
Bỉ và Hà Lan nổi tiếng với đường biên giới zích zắc. Vì vậy mà nhiều du khách khi đến đây đều cố gắng chụp một bức ảnh làm kỷ niệm, ghi lại hình ảnh của chính mình với tư thế mỗi chân đặt trên một đất nước khác nhau.
2-8482-1419846389.jpg
Một du khách chụp ảnh tạo dáng khi cùng lúc đứng trên hai đất nước Thụy Điển - Na Uy.
3-9862-1419846389.jpg
Chỉ cần một bước nhỏ, người đàn ông này có thể đứng cùng lúc tại hai quốc gia Mỹ - Canada.
4-9443-1419846389.jpg
Công dân hai nước dùng luôn đường biên giới Mexico - Mỹ làm lưới chơi bóng chuyền.

TRONG TÔI NGÀY ẤY MỘT THỜI ĐÔNG GIANG


Tùy bút của Phan Trang Hy ( Phan Thanh Bình K5)



Trường tôi tròn 50 tuổi. Tôi tuổi gần 60, cái tuổi hiểu rõ thời khắc “60 năm cuộc đời” (Y Vân), cái tuổi nghe đâu cũng thuận. Dẫu tôi có trăm tuổi, có ngàn tuổi đi nữa, thì tôi cũng chẳng là gì trước cái vô cùng của trường tôi, Đông Giang – Hoàng Hoa Thám. Một thời hoa niên, tôi cùng bạn bè, dưới sự dìu dắt, dạy dỗ của thầy cô. Một thời ở đó có những vui buồn, non dại của tuổi học trò. Một thời ở đó có những ước mơ mà bạn bè tôi và tôi đã dệt.
Tôi quên sao được gió cát mù trời giữa nắng An Hải. Tôi quên sao được nắng gợn sóng nóng đến ghê người khi mùa hè đến. Tôi cũng không thể nào quên những cơn mưa kèm theo gió bấc làm tái môi lũ chúng tôi ngày ấy. Và rồi, chúng tôi lớn lên từ ngôi trường nửa phố nửa quê thuở nọ. Trong tôi còn nhớ mãi một thời Đông Giang.
Này là thầy Hiệu trưởng, người mà thế hệ chúng tôi khi nói về chuyện học ngày xưa, chúng tôi thường nhắc đến tên Thầy. Xin phép Thầy cho con được phép ghi cả tên họ của Thầy như là lời nhắn cho thế hệ mai sau, rằng, có một người Hiệu trưởng đầu tiên của trường Đông Giang là thầy Lâm Sĩ Hồng. Chúng tôi đâu quên được những lần thầy dạy chúng tôi. Thầy đã gợi mở cho chúng tôi về điều hay lẽ thật ở đời.
Còn đây là thầy Bang – thầy Tổng giám thị – với gương mặt cương nghị, với đôi mắt sáng, làn da hơi ngăm, luôn gây ấn tượng với chúng tôi trong những bài dạy Vật lý. Chúng tôi vừa thương vừa sợ Thầy. Nhưng thương thì nhiều hơn sợ.
Này là thầy Hiếu. Xin thầy cho em nêu những nghĩ suy của mình về Thầy khi đó. Có lẽ Thầy là người khó tính? Giờ, nghĩ lại có thể chính sự khó tính ấy đã giúp chúng em khôn lớn. Nghĩ đến Thầy, em lại nghĩ đến thầy Lương. Thầy cũng là người mẫu mực, khuôn phép. Lúc bấy giờ, chúng em bao vở, nếu không cẩn thận thì Thầy không vừa lòng. Giờ, ngẫm lại, thấy Thầy có lý của Thầy. Tất cả cũng muốn chúng em giản đơn mà tránh xuề xòa, kệch cỡm.
Và thầy Vân, tôi nào quên được. Một con người miệng nói tay làm, một con người xông xáo, dân dã - Thầy là tấm gương về sự nhiệt thành. Chiếc xe Gobel Thầy cỡi như một minh chứng rằng Thầy luôn thanh bạch.
Còn đây là thầy Bạn. Được học Anh văn năm lớp 8, tôi phục Thầy chi lạ! Ở Thầy có chút chịu chơi, có chút lãng tử của người con đất Đại Lộc. Xuân 2012, hôm Thầy về Đà Nẵng, tôi may mắn gặp Thầy. Vẫn dáng dấp của kẻ “hào hoa”, tôi đã nói với Thầy như thế.
Còn thầy Phó, một huynh trưởng, một người luôn gắn với phong trào, gắn với tình cảm thầy trò. Khởi sắc cho Đông Giang có một phần của Thầy. Tinh thần hướng đạo mà Thầy gieo đã sống ở vùng đất cát An Hải này theo thời gian, nhất là các bạn khóa 6, khóa 7… Còn đây, thầy Thành trầm tĩnh, mẫu mực thấm nhuần tư tưởng Tam giáo đồng nguyên.
Còn cô Khanh, dáng cao cao. Trong mắt tôi, Cô trẻ mà nghiêm làm sao. Cô là hình ảnh ngưỡng mộ của lũ học trò chúng tôi khi ấy.
Còn cô Nhi dịu dàng, kín đáo. Có dáng gầy gầy của cô gái Huế. Tôi như thấy lúc nào Cô cũng ngậm thuốc chống viêm họng.
Còn nhiều thầy cô nữa. Tất cả đã cho tôi nên người, tôi nào kể hết!...
Và các bạn trong lớp tôi, trên dưới 50 gương mặt. Có người tôi còn nhớ, có người tôi đã quên. Nhưng tất cả để lại trong tôi kỷ niệm đầy thân ái. May mà ở Đà Nẵng, tôi còn gặp một số bạn ngày xưa. Riêng tôi, thường xuyên gặp thằng Nguyễn Anh, trưởng lớp của chúng tôi từ năm 1967 đến năm 1971. Chúng tôi uống cà phê, nhắc lại kỷ niệm thuở học trò. Này là Đoàn Xuân Mỹ, đa tài, học giỏi, ít nói; này là Lê Tấn Khanh (nay đã mất) là cây toán của lớp; này là Ba “chuồn”, một cây vọng cổ; một Đình Phương, tay măngđôlin; một Xô (đã mất), giọng ca boléro; một Phan Phú A (đã mất), cây bóng chuyền; một Diệu Thuấn dịu dàng; một Loan bộc trực; một Kim Chi làm cho tôi khó nói... Và còn đây những bạn của tôi: chị Ba, chị Năm, Thân Thị Bay, Kim Sơn, Hạnh, Đỗ Thị Hòa, Trang, Kim, Nguyệt, Tú, Thu… Còn đây nữa là Xuân Thành, Văn Quận, Viết Lượng, Văn Tác, Đức, Trung, Minh, Hiệp Hòa, Cảnh, Giả, Tề, Phượng, Chánh, Hạc… Và biết bao người nữa tôi không thể kể hết ra đây.
Tôi mãi nhớ về tuổi học trò, nhớ về Đông Giang – Hoàng Hoa Thám, nơi ấy có hình ảnh khó nói nên lời mãi đọng trong tôi. Tôi nhớ đến một người để nhớ mọi người như lời bài hát của Trịnh Công Sơn.


Phan Trang Hy ( Phan Thanh Bình K5)