Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

ĐẶC SAN KỶ NIỆM 50 NĂM - HOÀI NIỆM TRƯỜNG XƯA



. . Năm Mậu Thân 1968, gia đình tôi từ Duy Xuyên chạy về Đà Nẵng, sống trong khu cư xá Công Chức, trước cổng chính của trường Đông Giang. Từ đó mỗi buổi chiều, sân trường Đông Giang trở thành sân chơi lí tưởng của bọn nhỏ chúng tôi, nơi đây ghi dấu ấn sâu đậm một thời thơ ấu, cứ như thế tôi đã từng ngày lớn lên…

Mùa hè năm 1971, nhà tôi dọn về An Cư Tư, niên học mới năm đó, tôi chính thức trở thành học sinh Đông Giang. Ngày tôi đi thi đệ thất, thầy Dũng dạy lớp 5C của tôi đã dặn tôi và Lê Thiện Tuyến phải mang vị thứ nhất nhì về cho trường, chúng tôi đã hứa với thầy. Kết quả kì thi năm ấy, vị thứ nhất nhì đã thuộc về trường tiểu học An Hải thật, song người đứng nhất là Trọng lớp 5B và Tuyến lớp tôi đứng nhì, còn tôi chỉ vừa đủ điểm đậu. Về sau nhiều lần quay trở về trường An Hải, tôi đã không dám gặp lại thầy giáo cũ.

Vào Đông Giang tôi học khá môn văn, các môn khác chỉ hơn trung bình một chút, nhưng cũng có hai lần được làm chemise môn sử địa của thầy Trương Văn Phó và môn lý hoá của thầy Trần Đạt. Tôi nhớ rất nhiều những bạn bè trong suốt bốn năm cùng chung lớp: Hảo, Ánh, Bạch, Dung, Nhung, Sơn, Minh, Kiệm, Thọ, Quýt, Khánh, Đích, Bình…. Còn biết bao cái tên nữa làm sao kể hết. Ngày ấy, học sinh chúng tôi tự tay trồng bạc hà và dương liễu trong sân trường để lấy bóng mát, chia tổ ra thi đua chăm sóc, để xem cây của tổ nào mau lớn hơn.

Tôi nhớ cái lần tham gia trong đội diễn hành của trường, chiều nào cũng phải đi tập. Ngày biểu diễn ngang qua khán đài, nghe đọc thành tích của trường mình với ba năm liên tiếp giải nhất, trong lòng thấy tự hào vô cùng. Có lần tôi cùng Phạm Thị Thông và Trần Thị Lài, được chọn đi cùng với các anh chị lớp trên, tham gia buổi giao lưu văn nghệ và choàng vòng hoa cho một đơn vị đóng ở Phú Lộc. Chúng tôi đi bằng xe GMC, đến nơi áo quần bám đầy bụi đỏ, dù mệt nhưng rất vui, nghe các giọng ca trong ban văn nghệ của trường mình như: Lưu Thị Ngọc, Phan Hồ Duyên… hát còn hay hơn mấy cô ca sĩ tâm lý chiến…. Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua với một chút rung động đầu đời…

Mùa xuân năm 1975, trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến (29/3) tôi trở thành nạn nhân chiến tranh, cũng từ đó vĩnh viễn rời xa mái trường Đông Giang, trong lòng đầy ngậm ngùi nuối tiếc. Cùng năm đó, tôi mất luôn cô bạn học thân thiết chung nhóm, bạn tôi – Phạm Thị Thông sau tháng 4 năm 1975 đã về lại Duy Xuyên, rồi mãi mãi nằm lại mảnh đất quê nhà, cũng vì dẫm phải mìn còn sót lại sau chiến tranh…

Trong suốt thời gian một năm tôi nằm ở bệnh viện C, có thầy Hà Mạnh Thu và vợ là cô Trần Trung Mộc, bị bỏng xăng cùng nằm tại đây. Cô Mộc bị nặng hơn nên nằm riêng một phòng nhỏ, còn thầy lại ở chung phòng với bệnh nhân nữ chúng tôi, mỗi lần y tá phát thuốc, nếu không đọc cả họ và tên, thì thế nào cũng bị nhầm lẫn. Bạn bè đồng nghiệp của thầy đến thăm rất đông, trong đó có khá nhiều thầy cô dạy ở Đông Giang. Và đó cũng là lần cuối cùng tôi được gặp lại các thầy học cũ: thầy Nguyễn Ba, thầy Phụng, thầy Kim Lân, thầy Phát… (số ấy bây giờ chẳng biết ai còn ai mất, chẳng có một chút tin tức nào trong suốt ba mươi hai năm đằng đẵng)

Mười tám tuổi tôi rời Đà Nẵng theo gia đình vào Nam, mang theo nỗi nhớ trường xưa, nhớ thầy cô cùng bạn bè da diết, ngày ra đi không bạn bè đưa tiễn… Chỉ có mỗi anh hàng xóm đến tiễn đưa…

Em gái tôi (cũng là cựu học sinh Đông Giang khoá 12) vào cấp ba Long Khánh, đầu năm học mới cô giáo cho đề văn: “Hãy miêu tả ngôi trường cũ và phát biểu cảm nghĩ về ngôi trường mới…” Em tôi đi qua thời cấp hai với bốn ngôi trường khác nhau, nên cảm xúc có phần tản mác, con bé đã nhờ tôi viết hộ phần đầu bài văn, thế là bao nhiêu nỗi nhớ trường xưa tôi dồn tất cả vào trang giấy, bài viết này được cô giáo của em tôi đọc lên trước lớp. Không biết là đã có bao nhiêu lần rồi, tôi nằm mơ thấy mình trở lại thời cắp sách, gặp lại những khuôn mặt thân quen cũ, nửa chừng tỉnh giấc trong lòng thấy buồn vô cùng. Đầu thập niên tám mươi, nơi quê người tôi gặp lại Ngô Văn Phương bạn cùng lớp cũ, Phương đến thăm tôi mấy lần rồi sau đó cũng biệt tăm luôn.

Mùa hè năm 2008, tôi trở về cố hương sau ba mươi hai năm biền biệt, Ngọc Dung – cô bạn còn lại trong nhóm ba đứa ngày xưa đã không thể nhận ra tôi. Buổi trưa về ngang qua trường cũ, hai chữ ĐG còn lại trên cánh cổng gợi nhớ quá một thời, cứ thế những hình ảnh lần lượt xâu chuỗi lại, tay đã chạm vào cung đàn cũ, âm thanh vỡ òa và kỷ niệm ùa về nguyên vẹn. Nhà văn Mai Thảo từng nói: “Trời xanh quá cũng làm người muốn khóc, tình đẹp quá cũng làm người muốn chết…”. Tôi đã quay về đây, một mình giữa sân trường vắng lặng, hoa phượng rụng đầy mặt đất và trên kia bầu trời thì xanh quá…. Chợt thấy tâm trạng mình cũng giống như mấy mấy câu thơ mà VT viết cho Đông Giang: 
Những lúc về ta rơi nước mắt 
Qua trời phố núi cổng trường xưa 
Mười năm đời ta lăn khổ nhọc 
Còn gõ buồn tênh khúc nhặt thưa…

Tôi đã đi qua một quãng thời gian dài dằng dặc, khi ngoảnh lại con đường xưa giờ xa hun hút. Tôi nhớ thời còn tuổi dại bao lần đứng giữa sân trường này, mơ ngày được khoác áo dài làm cô nữ sinh trung học. Nhớ những lần tan trường về, con đường địa phương rợp mát bóng cây, nơi ấy bươm bướm và hoa dại một thời lưu luyến bước chân tôi ... Một chút hoài niệm về thầy cô, bạn bè, trường lớp cũ. Cho tôi được một lần thắp sáng kỷ niệm xưa, tìm lại những dư âm của một thời đã mất…

Quá nửa đời quay trở lại trường xưa 
Bạn bè cũ, thầy cô giờ đâu vắng? 
Trưa tháng sáu giữa sân trường đầy nắng 
Phượng rơi đầy, thổn thức một tiếng ve… 
Ta nhớ lắm những ngày còn rất trẻ 
Nón che nghiêng, áo trắng với tóc dài 
Chút tình nhỏ mong manh thời trẻ dại 
Đã như sương tan vội dưới mặt trời… 
Bạn bè ơi ! Ta thèm về quá đỗi 
Sáng khai trường lất phất những hạt mưa 
Nhớ xuân nào bên ánh lửa trại xưa 
Nghe da diết tiếng đàn ai nhắn gởi. 
Đã xa quá cả một thời nông nổi 
Dấu chân quen bụi đỏ cuốn mù khơi 
Ta mười bảy, rời trường xưa đi vội 
Lòng nặng sầu chẳng biết kể cùng ai. 
Mỗi lần nghe tiếng trống điểm sớm mai 
Lại nhớ quá có một thời đã mất 
Về trường xưa – quá nửa đời lận đận 
Khắc khoải tìm hình bóng đã mù xa…

PHAN MẠNH THU (6/2008)

Chạm khắc ngựa từ gỗ trôi trên biển để mừng năm mới

Thầy Nguyễn Bang xin giới thiệu đến Quý Thầy Cô, anh chị hình ảnh những chú ngựa được chạm khắc trên gỗ trôi trên biển để mừng năm mới.
Những thanh gỗ trôi dạt trên bãi biển đã biến thành những chú ngựa sống động dưới bàn tay của nghệ nhân người Anh - James Doran Webb.
Tận dụng những khúc gỗ trôi nổi trên biển, nghệ nhân người Anh - James Doran Webb đã chạm khắc thành những chú ngựa với hình dáng cực kỳ sống động nhằm mục đích mừng Tết âm lịch cho các nước châu Á. Những tác phẩm này được James Doran thực hiện trong vòng 6 tháng. Mỗi chú ngựa đều được làm khung bằng thép, sau đó, được đắp gỗ hoặc các thanh củi trôi nổi trên biển để hoàn thiện phần hình dáng bên ngoài. Được biết, mỗi chú ngựa này trung bình đều nặng 500kg với chiều cao 1,8m. Đây được xem là món quà ý nghĩa cho năm Ngọ sắp tới của các nước châu Á.


Những chú ngựa này được làm từ khung thép, phần "thịt" được đắp bằng những thân gỗ nổi trôi trên biển


Trông chúng chẳng khác gì những chú ngựa trong đời thực bởi mức độ sống động, chân thực

Những chú ngựa này còn có nhiều tư thế hoạt động y như thật

VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI (PHẦN 5)

Chị Phan Thị Thanh Nhãn K4 xin giới thiệu đến Thầy Cô, anh chị một Tài liệu quý mà chúng ta cần dành thời gian để xem, nghiền ngẫm và nên cho con cháu xem để có hiểu biết nhiều hơn về Lịch sử Việt Nam

Đây là loạt phim mang tựa đề "Việt Nam quê hương tôi", một bộ phim giáo dục bổ ích. Xin cảm ơn những người thực hiện loạt phim ngắn này đã rất tâm huyết với quê hương đất nước. Tuy ngắn gọn thôi, nhưng rất thiết thực trong bối cảnh việc dạy lịch sử chắp vá như hiện nay...

Chúng tôi xin phép sẽ lần lượt giới thiệu toàn bộ phim tài liệu lịch sử VN nầy trên trang ĐG-HHT.

PHẦN 5:



ĐẶC SAN 50 NĂM - TRANG THƠ HUỲNH THỊ THIỆP

Góc trời yêu thương.

Trái tim tôi tan vỡ…
Ôi góc trời yêu thương
Phù vân ơi ! Tan tác
Nhạc lòng buồn chơi vơi…

Một góc trời thương nhớ
Chừ xa xăm - ơ thờ
Đêm ru tình lặng lẽ
Giọt đắng mềm môi thương.

Ai đêm khuya xa xót
Lòng trăm mối tơ vò
Yêu người nào toan tính
Vết tình buồn trăm năm…

Không phôi pha hẹn ước
Vòng tay ôm đất trời
Vầng dương le lói sáng
Sóng tình say miên man….



Sóng bạc đầu về đâu?


Tuổi xuân qua vội vã
Lở một chuỵến đò người
Ta ru tình lận đận
Chim sáo buồn sang sông

Mắt ngấn lệ dỗi hờn
Nửa đời sầu lặng lẽ
Hương tình ngày thơ dại
Gởi người hong giá băng

Sóng bạc đầu về đâu?
Lời yêu thương khuất lấp
Gió về đan tóc rối
Tím rừng chiều đơn côi

Sóng bạc đầu nhung nhớ
Sông lờ lửng dòng trôi
Ôm lòng đau biển khóc
Thuyền tình xưa phôi pha….

Huỳnh Thị Thiệp K10


 

THẰNG ĂN CẮP

Anh Hồ Văn Dư K3 sưu tầm và giới thiệu đến Quý Thầy Cô, anh chị câu chuyện THẰNG ĂN CẮP

Ở một làng nào đó bên xứ Ấn Độ, có một thương gia nghèo. Ðời sống khó khăn, nạn cường hào ác bá quá đỗi lộng hành khiến bác ta sống không nổi, phải bỏ đi một xứ xa sinh sống. Sống nơi đất khách quê người lâu ngày, lòng riêng vẫn tủi. Lại thêm tuổi đà xế bóng, tính ganh đua, lòng ham muốn cũng mỏi mòn. Một hôm chạnh nhớ cố hương, bác quyết định trở về. Bán hết tài sản lấy tiền mua vàng, gói vào một túi vải giấu trong túi hành lý khoác vai, bác lên đường về quê hương.
Trong vùng quê người thương gia, giữa một cánh đồng, dân trong vùng xây một ngôi chùa nhỏ để các nông phu buổi trưa ghé vào lễ Phật và nghỉ ngơi. Một cây bồ đề lâu năm che bóng rợp xuống một sân nhỏ lát gạch, một cái giếng khơi, nước mát và trong vắt, cũng là nơi cho khách bộ hành ghé chân nghỉ ngơi, giải khát, hoặc đôi khi ngủ qua đêm trong chùa. Chùa không có người coi. Phật tử trong chùa đều là nông dân. Lúc rảnh việc thì tự ý tới làm công quả quét tước, dọn dẹp, chăm sóc cho đám cây cỏ sân chùa lúc nào cũng hương khói quanh năm.
Sau nhiều ngày lặn lội đường xa, người thương gia về gần đến làng cũ. Trời đã xế trưa, nắng gắt. Ði ngang qua chùa, bác ghé vào nghỉ chân dưới gốc bồ đề. Ra giếng nước giải khát, rửa ráy sạch sẽ xong, bác vào chùa lễ Phật. Trong chùa vắng lặng. Bác thắp hương quỳ trước bàn thờ Phật. Ngước nhìn lên, nét mặt đức Thế Tôn vẫn trầm mặc như xưa nay, hơn mười năm qua không có gì thay đổi. Cảnh vật như đứng ngoài thời gian. Lễ xong, người thương gia rời chùa. Thấy bóng chiều đã ngả, đường về còn khá xa, bác liền rảo bước, bỏ quên túi hành lý trong chùa.
Buổi chiều hôm đó, một nông dân nghèo khổ trở về làng sau một ngày làm việc ngoài đồng. Ngang qua chùa, ngày nào cũng vậy, bác ghé vào lễ Phật trước khi trở về nhà. Lễ xong, bác trông thấy một túi vải to để gần bàn thờ. Bác ta nghĩ thầm: “Không biết túi vải của ai đi lễ đã bỏ quên. Nhỡ có người tham tâm lấy mất thì tội nghiệp cho người mất của. Âu là cứ mang về nhà rồi bảng thông báo để trả lại cho người ta.”

CUỐI NĂM TY VỚI HÀNH TRÌNH ĐI TÌM RẮN ĐỘC

Cuối năm Quý Tỵ xin mời các anh chị xem đoạn phim hành trình đi tìm rắn độc.

VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI (PHẦN 4)

Chị Phan Thị Thanh Nhãn K4 xin giới thiệu đến Thầy Cô, anh chị một Tài liệu quý mà chúng ta cần dành thời gian để xem, nghiền ngẫm và nên cho con cháu xem để có hiểu biết nhiều hơn về Lịch sử Việt Nam

Đây là loạt phim mang tựa đề "Việt Nam quê hương tôi", một bộ phim giáo dục bổ ích. Xin cảm ơn những người thực hiện loạt phim ngắn này đã rất tâm huyết với quê hương đất nước. Tuy ngắn gọn thôi, nhưng rất thiết thực trong bối cảnh việc dạy lịch sử chắp vá như hiện nay...

Chúng tôi xin phép sẽ lần lượt giới thiệu toàn bộ phim tài liệu lịch sử VN nầy trên trang ĐG-HHT.

PHẦN 4:

ĐẶC SAN 50 NĂM - TRÍCH THƯ THẦY NGUYỄN BANG GỬI CHS ĐÔNG GIANG HẢI NGOẠI SAU CHUYẾN DU LỊCH HỌP MẶT TẠI SAN DIEGO

Dấu Ấn Góp Công
Cám ơn các anh em, từ ý nghĩ đến việc làm cùng cung cách quan hệ thật đậm đà tình nghĩa. Cuộc họp mặt kèm theo du ngoạn, một dạng hội ngộ mới mẻ, rất vui và dễ thương. Mười mấy năm ở Mỹ, hôm nay mới có dịp thăm San Diego nhất là bến cảng, thích thú vô cùng.


Gặp thêm nhiều bạn mới, có người hỏi “thầy có còn nhớ em không” câu hỏi bình thường mà thật dễ thương làm sao, có khi được đáp lại bằng một trận cười giòn giã mà cũng có khi là một sự im lặng phủ phàng trước nét mặt ngỡ ngàng tội nghiệp. 


Không biết rồi có cảm thấy như thế là mình có lỗi lắm không khi tuổi tác đã nhiều, trí nhớ đã sút kém quá những tháng ngày cơ cực tù đày.… Riêng đối với Chức hình như giữa chúng mình còn có một chút gì đặc biệt Chức chưa nói ra..., chưa kịp nói ra.... Hẹn nhé. 

THƯ MỜI ĐẠI HỘI LIÊN TRƯỜNG QUẢNG ĐÀ 2014




BAN TỔ CHỨC
ĐẠI HỘI LIÊN TRƯỜNG QUẢNG ĐÀ - 2014

1812 Bethany Ave, San Jose ,CA 95132
Tel : (408) 823-8854(408) 823-8854 - (909) 957-8765(909) 957-8765
Email : daihoi_ltqd2014@yahoo.com


THƯ MỜI

Tham Dự Đại Hội Liên Trường Quảng Đà 2014
Tiếp theo Thông Báo của Ban Tổ Chức đề ngày 02.11.2013
Kính thưa:
- Quý Thầy Cô, Quý Ban Chấp Hành các trường Trung Học Quảng Nam Đà Nẵng
- Quý Anh Chị Em Cựu Học Sinh Liên Trường Quảng Đà cùng gia đình và thân hữu
Nhằm tiếp nối sự sinh hoạt của Cựu Học Sinh Liên Trường Quảng Đà tại hải ngoại đã diễn ra hằng năm, không ngoài mục đích là tạo cơ hội để Anh Chị Em gặp gỡ, hàn huyên, ôn lại những kỷ niệm thuở học trò, cũng như được thăm hỏi Quý Thầy Cô sau nhiều năm xa trường, xa xứ, Đại Hội Liên Trường Quảng Đà năm 2014 sẽ được tổ chức qua hai ngày 24 & 25 tháng 5 năm 2014 vào dịp lễ Memorial Day tại miền Bắc California. Ban tổ chức trân trọng kính mời Quý Thầy Cô, Quý Anh Chị Em Cựu Học Sinh Liên Trường Quảng Đà cùng gia đình và thân hữu vui lòng hưởng ứng tham dự .
*Thời gian:
-Thứ 7, 24.5.2014: Từ 5pm-12am: Tiền Đại Hội Ngộ tại Meetingroom (M1-3)
-Chủ Nhật, 25.5.2014:Từ 5pm - 12am : Tiệc Hội Ngộ tại Ballroom (B1-5)

* Văn nghệ chủ đề: “Sân Trường - Hành Trình & Ước Mơ”
do các trường đóng góp trình diễn
Dạ vũ : Với các ca sĩ Thiên Kim & Henry Chúc.
Ban nhạc & âm thanh Phượng Hoàng với nhạc sĩ Lê Huy
* Báo Chí: Phát hành Đặc san “Hướng Vọng” trong ngày Đại hội.
*Địa điểm:
Santa Clara Convention Center-5001 Great America Pkwy, Santa Clara, CA 95054
* Vé tham dự : $ 75 ( Bao gồm Thứ 7 & Chủ Nhật )
Để đại hội đạt được thành công tốt đẹp, BanTổ Chức ước mong được sự hưởng ứng tham dự đông đảo của Quý Thầy Cô, Quý Anh Chị Em cùng gia đình và thân hữu.
Sự hiện diện của Quý Vị không những là niềm khích lệ lớn lao đối với Ban Tổ Chức mà còn nói lên mối quan hệ mật thiết giữa tình nghĩa thầy trò, nối kết và thắt chặt tình thân hữu giữa cựu học sinh liên trường Quảng Đà trong hoàn cảnh lưu lạc xứ người.
California ,ngày 10 tháng 1 năm 2014
Trân trọng,
TM. Ban Tổ Chức
Đồng Trưởng Ban
Tôn Nữ Phượng Cát Nguyễn Thị Kim Anh
(408)823-8854(408)823-8854- phuongcattonnu@yahoo.com (909)957-8765(909)957-8765- kim9359@gmail.com
*Cước chú :
- Muốn mua vé tham dự, xin vui lòng liên lạc Ban Tổ Chức hoặc các thành viên đặc trách liên lạc các trường.
- Đóng góp bài vở và hình ảnh cho Đặc san, nội dung thể hiện theo chủ đề nêu trên, đặc biệt quan tâm đến các sinh hoạt học đường trước năm 1975 qua các hình thức thơ, nhạc, tùy bút, truyện ngắn (không quá 3 trang)... Tất cả bài vở phải có dấu chữ Việt.
Xin gởi về Email: daihoi_ltqd2014@yahoo.com trước ngày 20.4.2014.
- BTC có hợp đồng với Biltmore Hotel & Suite in Santa Clara với giá đặc biệt theo Group name LTQD School Reunion or Booking ID#29323. Giá $85 (2 người); $95 (3 người) & $105 (4 người) + thuế [có phục vụ ăn sáng]. Muốn đặt phòng xin liên lạc sớm với Hotel qua số điện thoại 1(800) 255-99251(800) 255-9925 hoặc nhờ BTC giúp đỡ (vì số phòng có giới hạn)

CHÚC MỪNG NĂM MỚI GIÁP NGỌ - 2014

 

Kính chúc quý thầy cô và anh chị một năm mới được dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý & an khang thịnh vượng.


 
Xin mời nghe ca khúc:
- MÙA XUÂN ĐI QUA
- XUÂN ĐẾN CON VỀ