Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

VÙNG TRỜI KỶ NIỆM

( Bài Vùng Trời Kỷ Niệm của chị Hoa Xuân chuyển cho chúng tôi để gửi đăng trên Đặc San 50 năm, nhưng do file chị gửi là file nén mà chúng tôi không thể mở được, nay chúng tôi xin được đăng trên blog. Mong chị thông cảm )

Kính tặng thầy cô giáo Đông Giang
và thương về các bạn “những ngày xưa thân ái”!



Nếu bạn hỏi tôi rằng có bao giờ tôi nhớ về kỷ niệm tuổi học trò và kỷ niệm nào để lại dấu ấn trong lòng tôi nhiều nhất, chắc lúc đó lòng tôi sẽ quặn thắt bởi vì có lẽ do cuộc sống bộn bề, do trải qua nhiều biến cố hoặc do trăm, ngàn lý do khác mà tôi không biết phải trả lời sao!
Vâng! Không đến nỗi quá khô khan, thậm chí tôi còn là một con người rất giàu xúc cảm. Có lúc, trong tôi biết bao nhiêu kỷ niệm hiện về, và rồi trong những giây phút đó, tôi như người sống về quá khứ; muốn tìm về tuổi thơ, muốn mình bé lại ôm sách vở tới trường, sống những ngày hồn nhiên rồi biết mơ biết mộng, sống những giây phút hồi hộp lo âu vì sợ thầy cô dò bài mà mình còn ngập ngợ. Có lúc, tôi chẳng còn nhớ gì cả, hay không muốn nhớ gì cả, quên nó đi vì còn phải vật lộn với cuộc sống đang vây bủa mình. Tôi tệ thật phải không?

Ngày tháng học trò trôi đi quá xa. Bây giờ, thực tại tôi là một cô giáo đã nghỉ hưu. Già quá phải không? Tuổi đời chồng chất, cứ thế trôi đi nào ai biết…
Từ một đứa trẻ rụt rè bước chân vào trường làng và lớn dần theo năm tháng với nhiều cấp học để rồi khi rời ghế nhà trường lại nối nghiệp thầy cô thì có biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui. Và trong những kỷ niệm đó, chắc ở một góc tâm hồn người ta vẫn lưu giữ những cái gì gọi là thân thương nhất, để lại sự rung động nhất ở tâm hồn. Xin được kể bạn nghe…

Còn nhớ năm đó là năm tôi đậu đệ thất (lớp 6 bây giờ). Rời trường tiểu học An Hải để bước chân vào ngưỡng cửa trung học với trường mới mang tên gọi Đông Giang. Vâng! Tên Đông Giang như gợi nhắc về một ngôi trường phía đông dòng sông Hàn thơ mộng.Vùng đất trường tọa lạc lúc bấy giờ còn nhiều khó khăn. Những phòng học nằm trơ vơ giữa bãi cát vàng nắng cháy ban trưa rồi những chiều lộng gió nhưng với tôi những chuỗi ngày ở đây lại êm đềm vô kể. Nơi đó có biết bao nhiêu là kỷ niệm thân thương về tình thầy trò, bè bạn. Tôi làm sao quên được lần đầu khi đến với Đông Giang… Chúng tôi những cô cậu học trò nhỏ vào trường mới còn e dè sợ sệt. Những ngày đầu xếp lớp, chúng tôi bắt buộc phải chọn một trong hai sinh ngữ Anh Văn và Pháp Văn làm chính (lúc đó gọi là sinh ngữ 1 và sinh ngữ 2). Khoảng thời gian đó, Anh Văn rất thịnh hành nên tất cả các bạn đều chọn Anh Văn còn thì Pháp Văn rất ít. Từ đó, buộc lòng nhà trường phải đưa một số bạn sang học Pháp ngữ. Tôi may mắn được học môn mình đã chọn và người thầy phụ trách Sinh ngữ 1 của tôi là thầy Trần Ngọc Thành. Chỉ nhắc đến tên thầy thôi, bây giờ đây lòng tôi cũng tràn đầy xúc động.Thầy có dáng người thon thả, đặc biệt là vầng trán cao với mái tóc chải vuốt ngược lộ rõ sự thông minh, dưới vầng trán ấy là đôi mắt hiền từ và một chiếc mũi thanh tú. Môi thầy mỏng, miệng thầy rộng và chính đó là điểm thu hút của thầy mà học trò nào cũng dễ nhận thấy nhất khi thầy giảng bài. Nhìn chung, khuôn mặt thầy rất dễ gây thiện cảm cho những người lần đầu tiên tiếp chuyện với thầy. Thầy Thành ăn mặc đẹp lắm, thầy thường mặc quần tây màu đen hoặc xám với chiếc áo sơ mi trắng, chân luôn mang giày công sở. Trông thầy thật chỉnh tề, lịch sự -không phải vì trau chuốt mà đó là vốn dĩ của thầy. Có thể nói ai nhìn thầy cũng nhận thấy đây là một con người rất mô phạm…Tôi không học giỏi Anh Văn nhưng lại rất thích khi vào học tiết thầy. Giọng thầy giảng bài với âm lượng vừa phải nhưng ngọt ngào làm sao, chất giọng phát âm ngoại ngữ không chê vào đâu được. Chính từ các tiết học của thầy đã góp phần tạo cho tôi nhiều hứng thú khi đến trường, đến lớp. Thầy rất thương học sinh, ngoài những giờ dạy thầy thường gần gũi học sinh để động viên chia sẻ. Thầy chưa bao giờ gắt gỏng với ai, vì lẽ đó mà các bạn luôn quý trọng thầy. Xa thầy ai cũng nhớ.

CÓ MỘT CHIỀU THÁNG NĂM



Nhân Ngày Nhà Giáo 20-11 và ngày họp mặt Thầy Cô Đông Giang hải ngoại tại Cali 9-11, anh Hồ Văn Dư K3 xin mời Thầy Cô, anh chị CLICK ON PHOTO để xem bài thơ Có Một Chiều Tháng Năm của Đỗ Trung Quân.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN


Nhân dịp cuối tuần, anh Nguyễn Văn Gia mời anh chị ai thích nghe ngâm thơ thì CLICK ON PHOTO để thư giãn:

Như thường lệ anh Thường Đoàn mời anh chị thư giãn với Ý NGHĨA NHẠC TRỊNH TRONG ĐỚI SỐNG VỢ CHỒNG !

- Cảnh vợ nhìn chồng từ quán…nhậu trở về nhà:
“ Nhìn tôi lên cao, nhìn tôi xuống thấp” ( Con mắt còn lại )
- Nhậu về khuya quá, vợ không mở cửa cho vào, ngủ ngoài hiên:
“ Ngoài hiên mưa rơi rơi, lòng ai như chơi vơi, người ơi nước mắt hoen mi rồi ”
( Ướt mi )
- Ngày mai hết say, chồng ca bài ca…năn nỉ :
“ Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì ? em biết không, để gió cuốn đi ”
( Để gió cuốn đi )
- Bị vợ cằn nhằn cừ nhừ…chồng làm thinh:
“ Xin cho bốn mùa, đất trời lặng gió” ( Hoa vàng mấy độ )
- Cuối tháng nộp hết lương cho…vợ:
“ Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo” ( Tôi ơi đừng tuyệt vọng )
- Những lúc đưa vợ đi siêu thị mua sắm:
“ Mệt quá đôi chân này, tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi ” ( Ngẫu nhiên )
- Những lúc bị vợ…cấm vận, chồng…tỉ tê:
“ Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ ” ( Mưa hồng )
- Những lúc bị vợ dọa…ly dị, chồng lại..tế văn:
“ Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau ” ( Diễm xưa ) 

THUỞ HỌC TRÒ HOANG PHÁ 1

Em đỏng đảnh bước vào trường áo mới
Ta mãi nhìn đâu nghe tiếng chuông reo
Vào lớp trễ nên mặt mày lấm lét
Bước lơ ngơ chân vấp ngã u đầu

Thầy nghiêm mặt mình run như cầy sấy
Đáng cái đời tên hư hỏng lông ngông
Kêu lên bảng hết hồn quên tuốt luốt
Đứng im re nào có khác trời trồng

Chuông tan trường nhảy vèo qua cửa lớp
Núp rình xem em về hướng ngõ nào
Chợt thấy tên mô bên em lạ hoắc
Nghe trong lòng ấm ức buồn thiu

Cành phượng thắm chập chờn muôn cánh bướm
Ta áo hồng áo tím cũng ngẩn ngơ
Hồn đâu mất gạo mãi bài chẳng thuộc
Thi rớt lên rớt xuống có chi là ...

Nguyễn Tấn Lực K6

ĐÊM LỬA TRẠI KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG

Anh Võ Xuân Đình K9 mời Quí anh chị CLICK ON PHOTO để xem video clip đêm lửa trại kỷ niệm 50 năm thành lập trường.

BÃO QUÊ

Thân tặng Vũ Đông Thám, Vũ Đan Huyền.

Trời như giữ gió một năm
Dồn cho đủ mạnh quyết thăm người nghèo
Đã nghèo kèo cột ngã theo
Phận người bu lại cheo neo đất trời
Trống trơn từ chỗ trẻ chơi
Chỗ của người lớn rối bời áo cơm
An cư nhà đã ra vườn
Ruộng vườn lạc nghiệp thành đường bão đi
Sài Gòn ơi với tô mỳ!
Trộn lên nghe Quảng những gì ngổn ngang.
Ra Vô chung một ngả đàng
Riêng Trung lau mãi hai hàng nước mưa.


Phan Thanh Cương K8


Chúng tôi xin thông tin về cơn bão KROSA ( cơn bão số 12) sắp đổ bộ vào miền Trung, theo trang dự báo của Tiễn Sĩ Trần Tiễn Khanh AMI Environmental, sáng hôm qua 31.10 dự báo bão sẽ đổ bộ vào khu vực Nghệ An Hà Tĩnh, nhưng sáng nay 1.11 khi bão KROSA vào biển Đông VN, dự báo sẽ đổ bộ khu vực giữa Quảng Trị và Đà Nẵng, tuy nhiên do ảnh hưởng không khí lạnh từ phía Bắc tràn xuống, khi bão KROSA tiến vào gần bờ có khả năng tâm sẽ bi đẩy xuống khu vực Đà Nẵng và Quảng nam.

NHÓM ÂN TÌNH ĐÔNG GIANG


Xuất phát từ cái tình anh em đồng môn dưới mái trường Đông Giang - Hoàng Hoa Thám,NHÓM ÂN TÌNH ĐÔNG GIANG sẽ thực hiện việc kêu gọi các anh chị cựu học sinh cũng như các tổ chức xã hội nhằm chia sẻ và giúp đỡ các anh chị CHS hiện nay có hoàn cảnh thật sự nghèo khó.

Do khả năng chúng tôi chưa thể tổ chức việc chia sẻ giúp đỡ các anh chị CHS có hoàn cảnh khó khăn cho tất cả các khóa, trước mắt NHÓM ÂN TÌNH ĐÔNG GIANG xin được tìm hiểu và kêu gọi sự chia sẻ, giúp đỡ đối với các anh chị CHS có hoàn cảnh nghèo khó từ K1-K12. 

NHÓM ÂN TÌNH chúng tôi rất mong được các anh chị CHS chúng ta giới thiệu những anh chị CHS từ K1-K12 có hoàn cảnh nghèo khó và cần sự giúp đỡ để chúng tôi tiến hành tìm hiểu.

Mọi thông tin xin liên lạc với chúng tôi qua điện thoại hoặc email:
- Dương Tấn Cường đt 0511.3.603.666 email: duongtancuong9999@gmail.com
Phan Đức Anh đt 0905.111.572, email: dachung1984@gmail.com

NHÓM ÂN TÌNH sẽ thực hiện công khai mọi sự chia sẻ và ủng hộ gúp đỡ của Quí anh chị cũng như các Công ty, Xí nghiệp và các tổ chức xã hội khác.
Xin chân thành cảm ơn.

NHÓM ÂN TÌNH ĐÔNG GIANG

NHỚ ƠN THẦY CÔ

Xin mời CLICK ON PHOTO để nghe ca khúc NHỚ ƠN THẦY CÔ

HƯƠNG HOÀI NIỆM


Thân tặng 
+ Quý Cô Thầy, đồng nghiệp của tôi.
+ Các em CHS 


có một loại hoa thơm, tôi trân quí 
chỉ Đà nẵng tôi, mới có hoa nầy 
hoa học trò xưa: Nụ hoa ruột thịt 
tôi xa nhà, mãi hoài niệm hương, say 
những nụ ấy, suốt đời tôi thương nhớ
đẹp, tinh anh, sống mãi trong hồn mình 
các em đến trường, dùi mài kinh sử
mai mốt giúp đời, dựng nước đẹp vinh 
tôi làm thầy giáo, tháng ngày đến lớp 
giảng giải các em, lịch sử nước nhà 
mai mốt lớn khôn, giúp đời giữ nước 
rạng rỡ sơn hà, đẹp mặt ông, cha 
đời vốn vô thường, tôi lên núi ở
sống với rừng thiêng, chẳng thấy quê nhà 
chẳng thấy các em, Thầy Cô giáo cũ
ngày sổ lồng … tôi vỗ cánh bay xa 
khi các em lớn, là tôi xa nước 
đành đoạn bỏ quê, chừ nói cũng thừa 
Đà Nẵng yêu, có ngày tôi trở lại 
nhớ vô cùng …đồng nghiệp, học trò xưa!

Nguyễn Đông Giang
( Thầy Nguyễn Văn Ngọc )

DANH SÁCH THAM DỰ HỌP MẶT ĐÔNG GIANG HẢI NGOẠI

Nhân dịp trường Đông Giang - Đà Nẵng kỷ niệm 50 năm thành lập ( 1963-2013), Cựu Giáo sư và Cựu học sinh Đông Giang hải ngoại tổ chức buổi họp mặt vào lúc 11 giờ sáng thứ Bảy, ngày 9 tháng 11, 2013 tại Cali.
Chúng tôi xin đăng Danh sách Quý thầy cô và anh chị CHS tham dự họp mặt.





Danh sách tham gia các tiết mục ca nhạc chủ đề TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA.