Kính tặng thầy cô giáo Đông Giang
và thương về các bạn “những ngày xưa thân ái”!
Nếu bạn hỏi tôi rằng có bao giờ tôi nhớ về kỷ niệm tuổi học trò và kỷ niệm nào để lại dấu ấn trong lòng tôi nhiều nhất, chắc lúc đó lòng tôi sẽ quặn thắt bởi vì có lẽ do cuộc sống bộn bề, do trải qua nhiều biến cố hoặc do trăm, ngàn lý do khác mà tôi không biết phải trả lời sao!
Vâng! Không đến nỗi quá khô khan, thậm chí tôi còn là một con người rất giàu xúc cảm. Có lúc, trong tôi biết bao nhiêu kỷ niệm hiện về, và rồi trong những giây phút đó, tôi như người sống về quá khứ; muốn tìm về tuổi thơ, muốn mình bé lại ôm sách vở tới trường, sống những ngày hồn nhiên rồi biết mơ biết mộng, sống những giây phút hồi hộp lo âu vì sợ thầy cô dò bài mà mình còn ngập ngợ. Có lúc, tôi chẳng còn nhớ gì cả, hay không muốn nhớ gì cả, quên nó đi vì còn phải vật lộn với cuộc sống đang vây bủa mình. Tôi tệ thật phải không?
Ngày tháng học trò trôi đi quá xa. Bây giờ, thực tại tôi là một cô giáo đã nghỉ hưu. Già quá phải không? Tuổi đời chồng chất, cứ thế trôi đi nào ai biết…
Từ một đứa trẻ rụt rè bước chân vào trường làng và lớn dần theo năm tháng với nhiều cấp học để rồi khi rời ghế nhà trường lại nối nghiệp thầy cô thì có biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui. Và trong những kỷ niệm đó, chắc ở một góc tâm hồn người ta vẫn lưu giữ những cái gì gọi là thân thương nhất, để lại sự rung động nhất ở tâm hồn. Xin được kể bạn nghe…
Còn nhớ năm đó là năm tôi đậu đệ thất (lớp 6 bây giờ). Rời trường tiểu học An Hải để bước chân vào ngưỡng cửa trung học với trường mới mang tên gọi Đông Giang. Vâng! Tên Đông Giang như gợi nhắc về một ngôi trường phía đông dòng sông Hàn thơ mộng.Vùng đất trường tọa lạc lúc bấy giờ còn nhiều khó khăn. Những phòng học nằm trơ vơ giữa bãi cát vàng nắng cháy ban trưa rồi những chiều lộng gió nhưng với tôi những chuỗi ngày ở đây lại êm đềm vô kể. Nơi đó có biết bao nhiêu là kỷ niệm thân thương về tình thầy trò, bè bạn. Tôi làm sao quên được lần đầu khi đến với Đông Giang… Chúng tôi những cô cậu học trò nhỏ vào trường mới còn e dè sợ sệt. Những ngày đầu xếp lớp, chúng tôi bắt buộc phải chọn một trong hai sinh ngữ Anh Văn và Pháp Văn làm chính (lúc đó gọi là sinh ngữ 1 và sinh ngữ 2). Khoảng thời gian đó, Anh Văn rất thịnh hành nên tất cả các bạn đều chọn Anh Văn còn thì Pháp Văn rất ít. Từ đó, buộc lòng nhà trường phải đưa một số bạn sang học Pháp ngữ. Tôi may mắn được học môn mình đã chọn và người thầy phụ trách Sinh ngữ 1 của tôi là thầy Trần Ngọc Thành. Chỉ nhắc đến tên thầy thôi, bây giờ đây lòng tôi cũng tràn đầy xúc động.Thầy có dáng người thon thả, đặc biệt là vầng trán cao với mái tóc chải vuốt ngược lộ rõ sự thông minh, dưới vầng trán ấy là đôi mắt hiền từ và một chiếc mũi thanh tú. Môi thầy mỏng, miệng thầy rộng và chính đó là điểm thu hút của thầy mà học trò nào cũng dễ nhận thấy nhất khi thầy giảng bài. Nhìn chung, khuôn mặt thầy rất dễ gây thiện cảm cho những người lần đầu tiên tiếp chuyện với thầy. Thầy Thành ăn mặc đẹp lắm, thầy thường mặc quần tây màu đen hoặc xám với chiếc áo sơ mi trắng, chân luôn mang giày công sở. Trông thầy thật chỉnh tề, lịch sự -không phải vì trau chuốt mà đó là vốn dĩ của thầy. Có thể nói ai nhìn thầy cũng nhận thấy đây là một con người rất mô phạm…Tôi không học giỏi Anh Văn nhưng lại rất thích khi vào học tiết thầy. Giọng thầy giảng bài với âm lượng vừa phải nhưng ngọt ngào làm sao, chất giọng phát âm ngoại ngữ không chê vào đâu được. Chính từ các tiết học của thầy đã góp phần tạo cho tôi nhiều hứng thú khi đến trường, đến lớp. Thầy rất thương học sinh, ngoài những giờ dạy thầy thường gần gũi học sinh để động viên chia sẻ. Thầy chưa bao giờ gắt gỏng với ai, vì lẽ đó mà các bạn luôn quý trọng thầy. Xa thầy ai cũng nhớ.