Truyện ngắn của Phan Trang HyCÓ HẬU
Tôi kể chuyện này có thật ít nhất cũng được 51%. Có thể bạn hỏi
sao không là 100% mà lại là 51. Thôi thì, tôi cũng xin thú thật chỉ có
51% là thật, còn 49% là giả. Giả chứ không phải dối! Giả chứ không phải
gian! Và bạn có thể cho tôi chỉ biết hư cấu, hư cấu theo cái cách của
bọn làm văn nghệ. Cũng được, nếu bạn nghĩ như thế.
Chuyện là thế này.
Mà tôi bắt đầu kể như thế nào đây khi tôi chứng kiến tại xóm tôi
có hai người. Cứ gọi tên cả hai là ông Thật và ông Giả. Tôi xin chú
ngoặc xin lỗi những ai có tên trùng với hai ông ấy. Thật lòng tôi chẳng
biết đặt tên khác được.
Vì là hàng xóm láng giềng, nên tôi chơi
thân cả hai người. Biết hai người không ưa gì nhau, nên tôi cũng tùy
thời cơ tạo mối quan hệ gắn bó. Thế nhưng, tội cho thân tôi, tội cho
những việc làm, những nghĩ suy của tôi hòng làm cho ông Thật và ông Giả
thân thiện nhau. Nhiều lần, tôi chơi oách, làm tiệc mời, nhất là tất
niên mời cả hai đến dự. Cả hai chẳng thèm đến. Chỉ có bà con láng giềng.
Hoặc năm khi mười họa, lão Thật đến thì lão Giả xin khất hẹn, khi lão
Giả có mặt thì lão Thật vắng bóng. Dù cả hai không thèm gặp mặt nhau,
nhưng bà con trong xóm thấy tính tôi hiền, lại thật thà, có chi nói nấy,
nên bà con tin tưởng, giao cho tôi nhiệm vụ hòa giải, tạo sự liên kết
mối tình hàng xóm láng giềng cho hai lão. Tôi mặc lời cảnh báo của vợ
tôi: “Ông mà rớ vô chuyện của hai ông ấy thì phiền lắm đấy!”...
Không thể một lúc gặp được cả hai người, tôi chỉ còn cách tìm từng
người để trò chuyện. Thôi thì đủ chuyện, đủ lời qua tiếng lại giữa tôi
và họ. Thường là những sáng chủ nhật, tôi hẹn gặp họ uống cà phê. Một
hôm, tôi gọi điện mời họ. Cả hai đều hứa sẽ đến quán. Tôi đến trước ngồi
đợi. Lão Thật đến trước. Lão Giả đến sau. Chẳng thèm chào tôi, lão Giả
quay lưng một mạch ra khỏi quán. Tôi chỉ còn biết cười trừ. Cả buổi sáng
hôm ấy, lão Thật tâm sự hết với tôi những điều chất chứa trong lòng. Và
có khi có chút gì vui vui, tôi gọi mời hai lão. Lão Giả đến trước. Thế
là tôi và lão cụng li, nói chuyện rề rà suốt buổi. Còn lão Thật, có thể
lão đến, nhưng không thèm ngồi với tôi vì bên tôi đã có lão Giả.