Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

NĂM THÁNG VỀ ĐÂU?


Nửa vầng trăng để lại
Bên dặm đường vó câu
Mây chiều bay đi mãi
Năm tháng dạt về đâu!

Mùa xuân lặng lẽ qua
Phai dần cành lộc biếc.
Đời người như sân ga
Đón đưa…rồi…tiễn biệt.

Cũng có lúc hè sang
Mơ trời xanh vời vợi
Nửa vầng trăng vẫn đợi
Nửa kia về… hiệp đôi…

Đã biết bao mùa thu
Bên thềm hoa tim vỡ
Chiếc lá vàng nỗi nhớ
Có phải vì mưa ngâu?

Mùa đông chiều rơi mau
Dường như ngày cũng vội
Chỉ là… làn gió thổi
Mà dậy trời bão giông…

PHAN MẠNH THU – K9

CÂU ĐỐI TẾT

QUÝ TỴ THĂNG HOA, RẮN ĐẾN ĐẦU SÂN, RẮN HÓA RỒNG

NHÂM THÌN SUY THOÁI, RỒNG BÒ RA NGỎ, RỒNG Y RẮN




Cây nêu

CÓ HẬU



Truyện ngắn của Phan Trang Hy

CÓ HẬU

Tôi kể chuyện này có thật ít nhất cũng được 51%. Có thể bạn hỏi sao không là 100% mà lại là 51. Thôi thì, tôi cũng xin thú thật chỉ có 51% là thật, còn 49% là giả. Giả chứ không phải dối! Giả chứ không phải gian! Và bạn có thể cho tôi chỉ biết hư cấu, hư cấu theo cái cách của bọn làm văn nghệ. Cũng được, nếu bạn nghĩ như thế.
Chuyện là thế này.
Mà tôi bắt đầu kể như thế nào đây khi tôi chứng kiến tại xóm tôi có hai người. Cứ gọi tên cả hai là ông Thật và ông Giả. Tôi xin chú ngoặc xin lỗi những ai có tên trùng với hai ông ấy. Thật lòng tôi chẳng biết đặt tên khác được.
Vì là hàng xóm láng giềng, nên tôi chơi thân cả hai người. Biết hai người không ưa gì nhau, nên tôi cũng tùy thời cơ tạo mối quan hệ gắn bó. Thế nhưng, tội cho thân tôi, tội cho những việc làm, những nghĩ suy của tôi hòng làm cho ông Thật và ông Giả thân thiện nhau. Nhiều lần, tôi chơi oách, làm tiệc mời, nhất là tất niên mời cả hai đến dự. Cả hai chẳng thèm đến. Chỉ có bà con láng giềng. Hoặc năm khi mười họa, lão Thật đến thì lão Giả xin khất hẹn, khi lão Giả có mặt thì lão Thật vắng bóng. Dù cả hai không thèm gặp mặt nhau, nhưng bà con trong xóm thấy tính tôi hiền, lại thật thà, có chi nói nấy, nên bà con tin tưởng, giao cho tôi nhiệm vụ hòa giải, tạo sự liên kết mối tình hàng xóm láng giềng cho hai lão. Tôi mặc lời cảnh báo của vợ tôi: “Ông mà rớ vô chuyện của hai ông ấy thì phiền lắm đấy!”...
Không thể một lúc gặp được cả hai người, tôi chỉ còn cách tìm từng người để trò chuyện. Thôi thì đủ chuyện, đủ lời qua tiếng lại giữa tôi và họ. Thường là những sáng chủ nhật, tôi hẹn gặp họ uống cà phê. Một hôm, tôi gọi điện mời họ. Cả hai đều hứa sẽ đến quán. Tôi đến trước ngồi đợi. Lão Thật đến trước. Lão Giả đến sau. Chẳng thèm chào tôi, lão Giả quay lưng một mạch ra khỏi quán. Tôi chỉ còn biết cười trừ. Cả buổi sáng hôm ấy, lão Thật tâm sự hết với tôi những điều chất chứa trong lòng. Và có khi có chút gì vui vui, tôi gọi mời hai lão. Lão Giả đến trước. Thế là tôi và lão cụng li, nói chuyện rề rà suốt buổi. Còn lão Thật, có thể lão đến, nhưng không thèm ngồi với tôi vì bên tôi đã có lão Giả.

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

TÌNH XUÂN


GIAO HÒA

Bốn mùa luôn thay đổi
Vạn vật lại sinh sôi
Đất trời kia bất biến
Còn gì là tinh khôi !

TÌNH XUÂN

Xuân và người cùng vui
Em bên hoa mỉm cười
Ước gì đời thế mãi
Chỉ e sóng lở bồi.

SẼ KHÔNG CÒN ...


Khi lòng ai khép lại
Như cửa đóng then cài
Là không còn thấy nữa
Bao la của đất trời .

MẬU THÂN

Vết thương xưa chưa lành
Giờ tranh cải thanh minh
Người chết thì đã ... chết
Càng nhắc càng đau lòng .

Nguyễn Văn Gia

TRUYỀN THUYẾT TÁO QUÂN


Năm nay 23 tháng Chạp nhằm ngày Chủ Nhật 3.2.2013 Ông Táo về trời, xin mời Quý thầy cô, anh chị cựu học sinh xem TRUYỀN THUYẾT TÁO QUÂN trên trang Blog của Tiến Sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện

GẶP NHAU CHIỀU CUỐI NĂM


Nhân dịp gia đình chị Thanh Nhạn K8 ( mẹ họa sĩ Trung Nghĩa ) về thăm quê, chị Thanh Nhạn đã gặp lại bạn học cũ của mình bên ly cafe của buổi chiều cuối năm để mai chị vào Saigon và sau Tết sẽ trở lại Mỹ.


Từ trái sang: Chị Lan, chị Thanh Nhạn, chị Kim Sâm, chị Vịnh, chị Diễn tất cả đều cựu học sinh K8 Đông Giang.

Vợ chồng anh Ân, chị Thanh Nhạn

XUÂN ĐÀ NẴNG


Lá khô vừa rơi
Lá xanh lại thay
Gió đông vừa dứt
Nắng xuân về đây
Anh đưa em qua lối nầy
Hoa giăng giăng như kín đầy
Một miền quê hương dấu yêu là đây!

Nước sông Hàn vẫn
Reo câu tình ca
Thiết tha đằm thắm
Mãi trong lòng ta
Anh đưa em qua mỗi nhà
Thương yêu trao nhau chén trà
Tình người Đà Nẵng ấm êm một nhà.

Dìu nhau lên núi Bà Nà
Dìu nhau xuống biển Tiên Sa
Đường xuân vang tiếng chim ca
Đường xuân ngan ngát hương hoa.

Dìu nhau lên núi Sơn Trà
Quì bên nhau trước PHẬT BÀ
Cầu xin non nước quê ta
Một mùa xuân vui thái hòa.

Đắm say lòng em
Đắm say lòng anh
Sắc xuân ngời sáng
Biếc xanh trời xanh
Quê hương qua bao đổi dời
Nhưng trong tim ta suốt đời
Mùa xuân Đà Nẵng thiết tha gọi mời...

Đỗ xuân Khẩn K.6

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

NGHỆ THUẬT TỈA HOA



Ngày Tết ngoài việc tạo dáng cây cảnh, các nghệ nhân còn thể hiện nghệ thuật cắm hoa, tỉa hoa đẹp mắt. Hôm nay thầy Nguyễn Bang xin giới thiệu đến Quý thầy cô, anh chị những tác phẩm tỉa hoa từ củ quả do các nghệ nhân cắt tỉa hết sức độc đáo.





Kính mời Quý thầy cô, anh chị xem thêm slideshow, hoặc trên trang Thư viện ảnh của Blog ĐG-HHT 50 năm

QUỸ KHUYẾN HỌC GIÚP CÁC EM CÓ HOÀN CẢNH KHÓ KHĂN TRONG DỊP TẾT CỔ TRUYỀN


Chiều 31.1.2013, anh Phạm Dũng K3 và anh Trần Văn Điểu K2 đại diện Quỹ Khuyến học của thầy cô và anh chị cựu học sinh ĐG-HHT đến trường giúp 10 em có hoàn cảnh khó khăn nhân dịp Tết Quý Tỵ.