Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024

VỀ VỚI BIỂN

.

Về với biển...lắng nghe tiếng sóng
Bờ cát dài trải rộng bước chân
Nhấp nhô từng đợt sóng tràn
Nước tung trắng xóa, mênh mang ráng chiều.

Về với biển...thấy yêu chi lạ
Sóng nước xanh, xanh cả bầu trời
Điểm làn mây, lững lờ trôi
Cheo leo ghềnh đá, chơi vơi dập dềnh.

Về với biển...chông chênh nỗi nhớ
Sóng trùng dương muôn thuở là đây
Dạt dào tình khúc vơi đầy
Du dương biển hát, gió lay cung đàn.

Ta đứng lặng mơ màng bên biển
Khoảng trời buồn...kẻ đến người đi
Biển sóng một mối tình si
Thủy chung muôn kiếp, chẳng khi nào rời.

Chút luyến lưu bùi ngùi gởi lại
Sóng nô đùa, biển mãi nên thơ
Mai xa biết đến bao giờ...?
Ngày về bên biển...tiếng chờ...vọng xa.

Lê Thị Ngọc Yến - K8 

PHIÊN KHÚC TÌNH HÈ

 .

Bước lang thang dưới hàng phượng vĩ
Buâng khuâng hồn trong nỗi nhớ lê thê
Tiếng ve ran như thì thầm réo gọi
Kỷ niệm xưa chợt ngất ngưởng xô về

Ngày nào đó sân trường ta chung bóng
Sánh vai nhau trong áo trắng học trò
Sắc phượng đỏ cháy bừng mùa nắng hạ
Ngày xa trường sao lắm những âu lo

Nhặt cánh phượng anh cài lên mái tóc
Em chợt buồn rồi đây sẽ cách xa
Mình sẽ vắng nhau những chiều tan học
Sợ tình yêu như màu nắng phai nhòa

Anh vẫn thương đôi mắt màu biêng biếc
Tình yêu đầu khắc ghi mãi trong tim
Khi hai đứa hai phương trời cách biệt
Em nơi đâu làm sao biết anh tìm

Hôm nay tiếng ve đón chào nắng hạ
Em còn nhớ gì khung trời cũ yêu thương?
Anh vẫn mơ ngày chúng mình chung bóng
Bước bên em đi trọn một con đường ...

Nguyễn Tấn Lực – K6



Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2024

CÓ MỘT TỐI

.

Có một tối tiễn vầng Trăng mười bảy
Về cái nơi Trăng vốn thuộc lâu rồi
Hương Trăng ấm làm sóng xưa sống dậy
Vỗ trắng lòng _ray rứt _ mãi khôn nguôi.

Có một tối, bờ vai Trăng buông hững
Khoác xiêm y đỏ thắm, mắt môi cười
Trong xao xuyến thấy tim mình chập chững
Bước vào đời như thuở mới đôi mươi.

Có một tối, được cùng Trăng hò hẹn
Được cùng Trăng chia sẻ những ưu phiền
Bên Trăng sáng lòng nghe chừng bẽn lẽn
Đường về nhà man mác nỗi sầu riêng.

Trăng thuở ấy lòng khôn nguôi gìn giữ
Đóa sen xưa thắm mãi mỗi thu về
Ta mượn chén uống quên đời lữ thứ
Chôn chặt lòng bao nỗi đớn đau tê...

Dương Phù Sa - K19

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2024

THU - VÔ ĐỀ

.

Chạm thu những ngón tay mềm
Nhẹ nhàng từng bước dưới thềm hoa rơi
Trang đài sương thấm trên môi
Giot thu từ độ buồn chơi vơi buồn

Thu đây lặng nhớ Thu Bồn
Nắng hanh hao nắng Sài Gòn tưởng như
Đường gân kẻ lá đau nhừ
Tiết trời trở gió vào thu muộn màng

Buộc lòng gọi tiếng thu sang
Xé theo tờ lịch phơi trần tháng năm
Theo dòng lịch sử thăng trầm
Thơ ca đều bé cái lầm tụng xưng

Thu đi từng bước lừng khừng
Vào miền Nam chỉ tượng trưng hai mùa
Thấy đâu vàng lá thu chưa?
Sáng khô vừa kịp chiều mưa tối trời.

Nguyễn Hữu Thụy - K3 (SàiGòn 2024)

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2024

CHỪNG THU LUYẾN LÁY

 .

Mùa đã nửa, lá se chừng lổ đổ
nảy tàn nhang lấm chấm xoả tròn thu
có lỏn lẻn gió se ngày tháng lại
đậu biếc giàn tím rịm vẫn lu bu

Từ bữa ấy ôm đồm qua lối cũ
liu chiu nầy cúc dại ướp vàng mây
tháng Tám vướng heo may đi lận đận
vơ vất buồn rượu chưa rót đà say

Người cũ kĩ mà rẫy nương rười rượi
sắn ngô khoai lúc lỉu dậy thì thơm
tơ tóc mọc xỏa ngang trời ngượng nghịu
bợt bạc chi tội nghiệp nắng qua đường

Hơi lạnh đất ngấm bàn chân rừng rựng
biết trời đang thêm thắt một mùa sang
sáng mở cửa đón mù sương vắt vẻo
lộp độp rơi tưới tắm cội mai tàng

Tháng Chín về rảnh huơ rồi bận bịu
thu với người lộn lạo nhớ thương theo
ai khe khẽ vờ để then hờ cửa
đau đáu chờ duyên hoá sắc hương yêu...

Nguyễn Quốc Huân - K10

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2024

MÙA THU BAY XA

 .

Khi lá vàng theo gió thu rơi
Anh và em biền biệt phương trời
Lối em qua mùa thu không đến
Đường anh về gió mưa tơi bời

Rồi con thuyền bỏ bến đam mê
Con sóng đau sóng gọi tình về
Tình yêu đã trôi vào nguyệt lạnh
Mây ngàn bay che lấp sơn khê

Em lá vàng phiêu lạc về đâu
Trong tim anh còn đó lũng sầu
Trăm năm ơi bao giờ nguôi nhớ
Đêm muộn phiền phủ kín hồn đau

Chiều thu buồn nhìn lá thu rơi
Từng cơn mưa đổ xuống bên đời
Không có em đêm mù tóc rối
Thu úa vàng sầu vẫn chưa vơi …

Nguyễn Tấn Lực - K6

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2024

MỘT LOÀI HOA

 .

Giữa trần đời hoa gì đẹp nhất?
Chỉ là loài hoa ... biết nói mà thôi!
Từ màu hồng ngọt lịm đôi môi
Đến đôi mắt xanh màu mơ mộng

Mái tóc bềnh bồng bay trong trời rộng
Hàng mi dài tha thướt bóng thùy dương
Tiếng ngọc dịu dàng - da thịt ngát hương
Đưa thế nhân vào thiên đường mộng ảo

Từ tinh khôi trắng trong màu áo
Gót ngọc ngà tha thướt bước chân
Dù rất xa cũng thấy thật gần
Để ngắm nhìn để thấy đời yêu mến

Tôi muốn thắp lên trăm ngàn ngọn nến
Để tôn vinh vẽ đẹp đất trời
Một loài hoa xinh đẹp tuyệt vời
Muôn sắc muôn màu ngự trên trần thế ...

Nguyễn Tấn Lực – K6

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2024

Ở VỰA VE CHAI

 .

Cứ tưởng là thứ vất đi
những vỏ lon
cạc tông
nồi vênh
chậu thủng

Chất đống vào đây
đợi rạch ròi phần mềm phần cứng
âm bản đời nhếch nhác
ngổn ngang

Bầm dập quá lắm rồi cũng lên bàn cân
những ánh mắt đẩy cây kim đồng hồ nhích từng miligam một
những thị dân nửa mùa
chân đất
bòn chắt mùa màng văn minh

Phố phường văn minh thặng dư phế phẩm
hào phóng bữa cơm rau
chan lộn mùi khí thải

Tờ giấy bạc vuốt thẳng nếp
mỏi giọt mồ hôi
ướp thơm túi áo nhàu

Ngày dán mặt chợ chiền ngóc ngách
đêm chiêm bao oằn trên núi rác
cày còm qua mưa nắng
tái sinh!

Nguyễn Quốc Huân – K10

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2024

VIẾT BÊN CHIÊM BAO

 .

Bên chiêm bao những loài hoa vẫn nở
Những chú ong về làm mật bên đồi
Ai lầm lũi trên dặm trường cổ tích
Những chân trời nức nở phía xa xôi...

Một chút trăng non, một nụ cười bỏ lại
Mấy hàng cau nặng trĩu lời ru
Con đường vắng đìu hiu mùa Thiếu nữ
Còn mình em góp nhặt những mùa Thu

Đêm vẫn hát những lời yêu day dứt
Những bàn tay vẫy gọi phía chân trời
Em vẫn đợi giấc mơ buồn xa lắc
Một loài chim vỗ cánh phía mù khơi...

Nguyễn Thị Điệp – K7

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2024

XIN GỬI LẠI

 .

Xin gửi lại những chùm bông phượng vĩ
Một thuở nao ta hái trộm ven đường
Đến bây giờ hoa vẫn thắm sắc hương
Dẫu hạ đã dần phai không nắng nữa.

Xin gửi lại những hẹn hò lần lữa
Vì sao khuya sót lại cũng băng rồi
Bên lề đường man mác cánh hoa rơi
Không thể trách cớ sao lòng đằng đẵng.

Xin gửi lại những sớm mai nhạt nắng
Với sương giăng bảng lảng đỉnh Bàn Cờ
Tiên Ông giờ trên đỉnh núi chơ vơ
Nhớ một thuở có người lên cùng đánh.

Xin gửi lại mặt hồ thu sóng sánh
Bầy cá rô sáng ấy hớn hở lòng
Ta đứng chờ bên hồ nước mênh mông
Lòng rộn rã ngỡ xuân vừa chớm dậy.

Xin gửi lại những điều người chẳng thấy
Mà riêng ta không nói được nên lời
Hạ chưa tàn sao sao thu để lá rơi
Những kỉ niệm hôm nao...đành gửi lại...

Dương Phù Sa – K19

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2024

TRỞ VỀ ĐÀ NẴNG

 .

Đà Nẵng ơi ta đã về đây!
Hàng cây cao nghiêng bóng nắng gầy
Như dáng ai đứng chờ ai đó
Xõa tóc dài theo gió mây bay

Ta trở về lối nhỏ thân quen
Lang thang trên con phố không đèn
Mưa rơi rơi hắt hiu ngõ vắng
Có ai còn nhớ đến ai chăng?

Chiều sông Hàn con sóng lao xao
Biết người xưa lạc mất phương nào
Hoa trôi dòng nước về trăm ngã
Đời thật buồn những bước lao đao

Ta còn em màu mắt thơ ngây
Áo trắng tinh khôi đẹp những ngày
Bước nhỏ chân son chiều đi học
Giữa khung trời mùa thu heo may ...

Nguyễn Tấn Lực – K6



Thứ Hai, 17 tháng 6, 2024

CỨ SE CHỈ LUỒN KIM ĐI MẸ

 .

Chừ thì mẹ không vá áo nữa
nhưng hộp kim cuộn chỉ thì còn
lâu lâu lại đem ra mút chỉ
sợi mắt run run
mẹ vá tuổi mình
vá lại khoảng trời xanh thiếu nữ

ngày xưa cha làm đồng dang nắng mưa
quần áo nhuộm phèn đụng đâu cũng toạc
con mài đũng quần ở lớp
một bộ đồ thôi
mấy anh em cứ bá nạp y truyền thừa
những miếng vá đủ màu chồng lên nhau dày cộp
khéo co thì lành
mẹ túm bụm truân chiên ngày tháng

Có những ngày đông lọ mọ
ngọn đèn hiu bấc gió
miếng vá sưởi ấm con hơi thở đêm tròn
sáng ra bắt nắng
nụ hoa cười rực rỡ

miếng vá trên lưng cha lên bờ xuống ruộng
những mùa chắc lép theo nhau
những ô bàn cờ bám phèn chua mà trĩu hạt
từ mối chỉ đường kim thương khó

Hãy se chỉ luồn kim hoài mẹ nhé
cho con thèm áo rách ngày xưa
thơm mùi khoai sắn
tuổi chín mười con vá với trăm năm
mãi còn hơi ấm ban tay của mẹ
mãi luồn trong dâu biển vá nên đồi.

Nguyễn Quốc Huân – K10



Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2024

KHUYA NGHE TIẾNG DẾ

 .

Những cơn mưa tưới tràn mặt đất
Cây trước nhà đâm những chồi non
Những con dế bắt đầu thức giấc
Giữa đêm sâu gáy khúc đoạn hồn

Tội nghiệp con chim - thương con dế
Làm mồi ngon giam nhốt tự do
Đã chết dập đầu vô số kể
Nuôi chim lồng hót tiếng líu lo

Tâm thức chìm sâu trong khoảng lặng
Nhớ con chim đã nghẻo cù đum
Nghe tiếng dế canh trường ta thán
Cùng phận người-chim chóc-dế giun

Thức trắng vẫn chưa qua đêm tối
Nằm yên cứ trôi giạt trời xa
Tự đáy lòng biết mình có tội
Đêm nghe tiếng dế t
nh người ra

Ta cũng chỉ sinh linh bé nhỏ
Cộng nghiệp buồn vui với chúng sinh
Muông thú khắp nơi hòa nhịp thở
Đạo trời hướng thiện giữ lòng tin.

Nguyễn Hữu Thụy - K3
SàiGòn 5.2024 Mùa Phật đản sinh 



Thứ Hai, 20 tháng 5, 2024

NGÀY SAU SẼ RA SAO

 .

(Bài thơ được viết theo ý tưởng nhạc phẩm Ngày Sau Sẽ Ra Sao của Minh Kỳ & Lê Dinh)

Ngày xưa đó tôi quen người em gái
Tuổi tròn trăng mái tóc chớm ngang vai
Má môi hồng nụ hoa vừa chớm nở
Bóng thùy dương hàng mi vuốt đen dài

Rồi yêu thương đến như là định mệnh
Tình yêu đầu trong tim cứ nao nao
Người con gái tóc xanh màu mắt ngọc
Yêu thương kia như ngọn sóng dâng trào

Rồi một hôm lên đường xây ước vọng
Tiếng yêu buồn hơn đêm lắng mưa rơi
Người ra đi nhớ thương về kỷ niệm
Mãi tình yêu đóa hoa thắm trong đời

Nhưng cớ sao mắt em buồn xa vắng
Khi đôi ta đã ước hẹn nhau rồi
Anh vẫn thế từng đêm từng đêm trắng
Nhớ em nhiều riêng chỉ một em thôi

Ngày sau sẽ ra sao nào ai biết
Tình yêu anh mãi mãi đến muôn đời
Dù đôi ta hai phương trời cách biệt
Trái tim nầy vẫn nguyên vẹn ... người ơi ! ...

Nguyễn Tấn Lực - K6



Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2024

QUÊ MẸ 3

 .

Theo ngọn gió ta về làng quê nhỏ
Có dòng sông như chiếc võng mẹ ru
Có con đò từng ngày qua chở nặng
Những đêm trăng hò hẹn với đất trời.

Thương ngọn cỏ gió đùa trên đèo vắng
Khói rơm khô thơm ngát quê chiều
Những cánh cò lang thang ngoài đồng nội
Chim vịt kêu chiều nhớ mẹ ruột đau.

Hoa dại thơm bừng nở dưới chân ngày
Con ong nhỏ đi về lận đận
Mây vẫn trắng giữa màu trời xanh thẳm
Con bướm say tình cũng bỏ cánh hoa rơi.

Ánh tà dương cõng nắng qua đồi
Chiều cũng bỏ ta đi biệt xứ
Con dế nhỏ tha đêm về trên đôi cánh mỏng
Vỗ rộn ràng trên đám cỏ non xanh.

Chừ đã khép lại rồi những bước chân xiêu lệch
Những nương dâu bờ bến xứ người
Ta lại về nằm giữa quê hương
Để nghe tiếng chuông chùa xa vắng
Để nghe tiếng kinh cầu trầm lặng
Người ơi người! Sống để yêu thương.

Đỗ Khương Bình – K16



Thứ Tư, 17 tháng 4, 2024

NẮNG THIỀU

 .

Lần khần con nắng tháng tư
Mưa xuân thôi đã luồn đôi nhũ bồng
Người về tóc xõa mênh mông
Rơi trên ngực liễu một nong nắng thiều

Bàn tay thêu góc vườn ...xiêu
Khép làn mi hạ cô liêu gác thiền
Miên man hứng giọt xuân tàn
Uống đi cho ngọt đôi làn môi cong

Xiêm y trút bỏ vô ngần
Lặng nghe hơi thở sen tầng ngát đêm
Trăng đào nhẹ gót chân êm
Giao mùa ..buông thể cho mềm thịt da.

Ngô Thị Nhân

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2024

BẠN GIÀ

 .

Bạn già như rượu cũ
dậy men rồi nhấm chút cũng say
đến câu chào hỏi còn hà tiện
tay bắt bàn tay chợt lỏng tay

Bàn già như sách cũ
nằm yên trên giá cũng phong sương
con chữ ố vàng lem nhem đọc
lại đánh vần nhau soi sát gương

Bạn già như hoa cũ
bình châm thêm nước nối thêm ngày
chút hương thừa còn vương tóc
đuôi mắt cười rung mây trắng bay.

Nguyễn Đại Bường - K10

GỬI NGƯỜI NGỦ MÊ

 .

Tưởng niệm các anh hùng biển đảo

!!!
???
(Những ác mộng có thực và không có thực
biết tin vào giấc mơ nào
khi mình còn đang thức?

Hai tay che ngực đón những trận đòn thù
từ người anh em mê ngủ…

Này, tỉnh dậy,
Đừng làm bay đi đôi chim có từ thời huyền sử,
đừng làm tiếng trống đồng của một thời giữ nước phải im hơi,
đừng để cuốn trôi ý chí hun đúc cả nghìn đời,
đừng làm cạn vơi giòng máu giống nòi đang chảy dài theo sông núi…)
Than ôi! Có nhớ linh xưa?
Đất trời dun rủi,…
bay lên từ biển Đông
quyện lấy đất Phong Châu - cha Rồng rũ sạch máu tanh bầy thuỷ quái,
liệng xuống tắp non Đoài
hoà cùng nước Sông Hồng - mẹ Tiên trút bỏ hơi cuồng loài sơn tặc.

Núi, biển bình yên
Nghĩa, tình son sắt

Linh thiêng thay,
Núi biển kết giao khai sinh giống nòi chung một bọc
Sơn hà quyện hoà nuôi dưỡng tổ quốc mãi nghìn năm
Cùng vai, kề lưng, hoà máu xây dựng giang san
Chung sức, liền tay, góp xương, giữ gìn xã tắc…
Anh hùng quá,
Kìa Chi Lăng, Đống Đa chưa kịp khô máu giặc
Nọ Bạch Đằng, Như Nguyệt hãy còn trắng xương ma
Uy dũng Ông cha - nghìn năm ám ảnh mãi lũ ác tà
Linh khí núi sông – vạn đời khiếp hãi hoài loài ngang ngược.
Ngẫm mà xem,
Một vài kẻ bạc nhược “nhập Tống” để vinh thân thờ tiền, thờ lực
Muôn vạn người kiêu hùng “sát Thát” nguyện quên mình vì cháu, vì con
Cơ đồ xưa há nào tự nhiên còn?
Đất nước nay đâu rằng bỗng dưng có?
Chẳng phải của vua, của quan
Mà thuộc về nòi, về giống
Vết nhơ - nào sánh được lòng son?
Gian tham - sao sáng bằng ý thép?
Tội tình chi - tuổi trẻ vung tay biểu dương tình yêu quê hương cao đẹp?
Lỗi phạm gì - tóc bạc liều mình góp lời ước vọng đất nước dài lâu?
Linh xưa đâu,
Xin khấu đầu phủ phục…
(Một lần mất nỏ thần là một lần chịu nhục
xin đừng để mất dần hào khí non sông
Cha mẹ sinh từ giòng giống Tiên Rồng
Chỉ biết bay lên- không bao giờ quỳ xuống,,,

((Yên chí đi tôi,
Rồi đến ngày,
Dân ta choàng tỉnh
nhìn ra ngoài ngõ
bật dậy khua gậy, khua khiên
Ca rằng: Việt Nam linh thiêng…))

Vugia – K7